Yến Tích


Chương 11

Hệ thống cười trừ:

“Ai mà chẳng thích?”

“Ngươi đi thúc giục giúp ta lần nữa đi, ta chịu hết nổi rồi, nhìn thấy mặt mình ở cùng hắn thôi cũng thấy khó chịu.”

Nói đến đây, ta chợt nhớ ra một chuyện.

Không nhịn được, ta hỏi hệ thống:

“Ta đi rồi, con rối này sẽ ra sao?”

“Ký chủ không cần lo lắng, sau khi cô rời đi, nó cũng sẽ tan thành mây khói.”

Vậy thì tốt.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Ta không muốn bất cứ thứ gì liên quan đến mình còn sót lại nơi này.

23

Không biết có phải ta thúc giục có hiệu quả hay không.

Ngày hôm sau, hệ thống bỗng nhiên vui mừng thông báo:

“Ký chủ, chuẩn bị sẵn sàng, đường hầm đã được thiết lập, tổng bộ sẽ tùy thời đưa cô rời khỏi thế giới này trong hôm nay.”

Ta đã chờ đợi quá lâu rồi.

Đến thời khắc này, tâm trạng lại bình tĩnh đến lạ.

Khôi Lỗi vẫn ngồi ngay ngắn bên giường.

Ta cảm kích bay đến trước mặt nàng.

Dù biết nàng không nghe thấy, ta vẫn nghiêm túc vẫy tay chào.

“Tạm biệt, thời gian qua vất vả cho ngươi rồi.”

Khôi Lỗi vẫn mỉm cười.

Ta cố gắng bắt chước nụ cười của nàng.

Nhưng có lẽ do cuộc sống không như ý đã quá lâu, khóe miệng ta cứ gượng gạo thế nào ấy.

Ta định từ bỏ thì bên ngoài bỗng nhiên ồn ào.

Ta cùng Khôi Lỗi nhìn về phía đó.

Chỉ thấy hai thị vệ áp giải một hòa thượng đi vào.

Hòa thượng tuy bị trói nhưng không hề hoảng loạn.

Vừa bước vào đại điện, ánh mắt người đã nhìn thẳng về phía này.

Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí có ảo giác.

Cứ như người đang nhìn ta chứ không phải Khôi Lỗi.

“Đại sư Nguyên Sùng, trẫm vốn không muốn làm khó ngài, nhưng ngài đã cạn chén rồi thì đừng trách trẫm vô lễ.”

Nguyên Sùng thở dài, niệm một tiếng A Di Đà Phật.

Phó Đình Diệp đẩy người đến trước mặt Khôi Lỗi, mở miệng:

“Đại sư đã đưa tờ giấy kia, tiền căn hậu quả hẳn đã rõ ràng, hiện tại trẫm chỉ có một yêu cầu, chính là tìm nàng về.”

“Nếu không làm được, trẫm sẽ giết ngươi.”

Phó Đình Diệp vừa nói vừa rút kiếm, đặt ngang cổ Nguyên Sùng.

Nhưng Nguyên Sùng vẫn bất động, chỉ bình thản nói:

“Lão nô dù có bản lĩnh lớn đến đâu, cũng không thể nghịch thiên mà hành, nếu Hoàng thượng nhất quyết muốn giết, vậy xin cứ tự nhiên.”

Phó Đình Diệp tức giận nghiến răng, không biết phải làm sao.

Giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn ném kiếm xuống.

“Vậy thì cho trẫm gặp lại nàng ấy một lần, được chứ!”

“A Di Đà Phật, chẳng phải nàng đang ở đó sao?”

Nguyên Sùng liếc nhìn hướng Khôi Lỗi.

Phó Đình Diệp vừa giận vừa gấp:

“Trẫm không cần nó, trẫm muốn Lý Yến Tích thật sự!”

Nguyên Sùng im lặng một lát, lại thở dài.

“Nếu thật sự gặp mặt, chưa chắc đã là điều ngươi mong muốn.”

Phó Đình Diệp nghe ra người đã bắt đầu mềm lòng, vội vàng khổ sở cầu xin:

“Xin đại sư hãy thành toàn cho trẫm.”

Ta nhận ra có chuyện chẳng lành, lập tức thúc giục hệ thống đưa tôi đi.

Nhưng gọi mấy tiếng, nó lại như bị rớt mạng lần nữa.

Im thin thít, không một tiếng trả lời.

24

Lúc này, Nguyên Sùng dưới đất lại một lần nữa ngước mắt nhìn lên.

Lần này ta hoàn toàn chắc chắn…

Người không nhìn Khôi Lỗi, người đang nhìn ta!

Ta muốn trốn, nhưng người đã nhanh chóng vung tay áo.

Một làn sương mù dày đặc ập đến, che khuất tầm nhìn của ta.

Khi mắt ta nhìn rõ mọi vật trở lại, ta đã đứng trước mặt Phó Đình Diệp.

Hai chân ta như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Phó Đình Diệp chớp mắt, kích động lao về phía ta.

“Yến Tích!”

“Đừng chạm vào ta!” Ta hét lên, “Ngươi dám đụng vào ta, ta sẽ cắn lưỡi tự vẫn ngay lập tức!”

Phó Đình Diệp sững người, tay khựng lại giữa không trung.

“Nàng hận trẫm đến vậy sao?”

“Chẳng phải ngươi nên biết từ lâu rồi sao?”

Ta nhìn hắn đầy ghê tởm.

Hắn đau khổ nhìn ta.