Yến Tích


Chương 5

09

Sau đó, ta chết lặng nằm trên giường.

Nơi nhỏ bé này ngột ngạt như một cỗ quan tài.

Phó Đình Diệp dường như đã bình tĩnh lại.

Hắn im lặng nằm bên cạnh ta rất lâu, mới khẽ thở dài:

“Chúng ta thành ra thế này, đều tại ngươi không chịu nhường nhịn.”

“Ngươi không chịu cúi đầu, trẫm cũng không có đường lui, chúng ta cứ thế mà xa cách.”

Ta không để ý đến hắn, vẫn nằm im như xác chết.

Phó Đình Diệp lại thở dài.

Hắn đứng dậy mặc quần áo, sai cung nữ mang nước đến lau mình cho ta.

Khăn lướt qua da thịt, hắn như thể lúc này mới nhận ra mu bàn tay ta sưng đỏ, khẽ hỏi:

“Là Chiêu… là Chúc Kim Chiêu làm sao?”

Ta im lặng không đáp, hắn lại nói:

“Haizz, ngươi cứ thuận theo nàng ta, chẳng phải sẽ bớt khổ sao?”

“Ngươi không hiểu nỗi khó xử của trẫm, trẫm hiện tại cần Trấn Quốc Công nâng đỡ, đứa bé này vô cùng quan trọng, trẫm chỉ có thể làm ngơ cho qua.”

Ta bỗng thấy buồn cười đến lạ.

Thì ra Phó Đình Diệp sớm đã biết Chúc Kim Chiêu là người như thế nào, cũng biết ả ta luôn gây khó dễ cho ta.

Vậy mà hắn vẫn ở sau lưng đẩy thuyền…

Cánh cửa gỗ lại vang lên tiếng gõ.

Là cung nữ mang thuốc đến.

Phó Đình Diệp nhận lấy, đi về phía ta, nhẹ giọng dỗ dành:

“Ngoan, Yến Tích, uống thuốc đi.”

“Thuốc này có hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa hiếm muộn ở nữ nhân.”

“Trẫm cũng không muốn giày vò nhau nữa, chỉ cần nàng mang long thai, trẫm sẽ tha thứ cho mọi lời dối trá của nàng, được không?”

“Hơn nữa, nếu nàng có thai, cũng khiến Chúc Kim Chiêu kiêng dè hơn, không dám ngày ngày hành hạ nàng.”

Phó Đình Diệp vừa nói vừa đưa chén thuốc đến bên miệng ta.

Ta nghiêng đầu, tự mình cầm lấy.

Hắn có vẻ thở phào nhẹ nhõm.

“Nàng nghĩ thông suốt là tốt rồi…”

Nhưng ngay giây sau, hắn đã không thể thốt nên lời.

Bởi vì ta dùng hết sức ném mạnh bát thuốc vào người hắn.

Nước thuốc đen ngòm chảy xuống, thái dương Phó Đình Diệp nổi đầy gân xanh.

“Lý Yến Tích, nàng đúng là hết thuốc chữa, đêm nay cút đến lãnh cung mà ở!”

10

Phó Đình Diệp giữ lời, ngay trong đêm sai người áp giải ta đến lãnh cung.

Lãnh cung không một bóng người, cũng chẳng có ánh nến.

Chỉ có chút ánh trăng yếu ớt hắt vào.

Ta lặng lẽ ngồi trên đống cỏ, suy ngẫm về nhân sinh.

Bỗng nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Chỉ thoáng qua, nhưng ta giật mình ngồi thẳng dậy.

“Hệ thống, ngươi trở lại rồi sao!”

… Một lúc lâu sau, không gian im bặt.

Ta như kẻ chết đuối vớ được cọc.

Khó khăn lắm mới túm được tấm ván, lại trơ mắt nhìn nó tan thành tro bụi.

“Quả nhiên là ảo giác.” Ta cười khổ, tự giễu.

Nhưng chỉ mười giây sau.

Tiếng rè rè của dòng điện lại vang lên.

Càng lúc càng lớn, càng lúc càng rõ.

“Hình như tín hiệu hơi kém…”

“Ký chủ, cô nghe được không?”

Khoảnh khắc giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, nước mắt ta không kìm được mà tuôn rơi.

“Sao giờ ngươi mới đến…”

Hệ thống ngượng ngùng, liên tục xin lỗi ta, rồi mới giải thích:

Hai năm trước, tổng bộ xảy ra tranh quyền đoạt vị, khiến nhiều hệ thống, bao gồm cả nó, bị ngắt kết nối.

Mà vì thành tích của nó quá tệ, nên hai năm rớt mạng cũng chẳng ai hay.

“Đây là sai sót trong công việc của bọn ta”

“Vì vậy, tổng bộ quyết định bồi thường cho cô một vạn điểm tích lũy.”

“Số điểm này vừa đủ để cô đổi lấy một cơ thể khỏe mạnh. Sau khi rời khỏi thế giới này, cô không cần phải làm nhiệm vụ ở các thế giới khác để duy trì sự sống nữa.”

“Ký chủ, cô có thể sống một cuộc đời bình thường rồi.”

Ta lau nước mắt.

Cũng không hẳn là toàn tin xấu.

“Vậy mau đưa ta đi đi!”

11

“Bây giờ vẫn chưa được.” Hệ thống giải thích, “Ta sợ cô nóng lòng nên đến tìm cô ngay.”

“Nhưng cô cũng biết, cổng rời khỏi thế giới này có thời hạn. Giờ đã hơn hai năm, cổng dịch chuyển đã hết hiệu lực rồi.”

“Nhưng tổng bộ đang sửa chữa rồi, cô chỉ cần đợi thêm 20 đến 30 ngày nữa thôi.”

Ta chỉ thấy hôm nay mình cứ như ngồi tàu lượn siêu tốc, liên tục nhảy nhót giữa hy vọng và thất vọng.

“Còn phải đợi lâu vậy sao? Ta thật sự không muốn dây dưa với người ở cái thế giới này dù chỉ một giây phút nào.”

Hệ thống nhận ra sự mệt mỏi của ta, có chút khó hiểu hỏi:

“Trước đây ký chủ với nam chính không phải vẫn ổn sao?”

Ta mệt mỏi rã rời, bảo nó tự xem ký ức của ta đi.

Hệ thống làm theo.

Một lúc sau, nó mới lên tiếng lần nữa:

“Ta không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”

“Nếu ký chủ thấy quá khó khăn, ta có thể giúp cô tạm thời thoát ly thực tế ảo.”

“Nhưng chuyện này không thể để tổng bộ biết, họ không cho phép làm vậy đâu, biết được chắc chắn sẽ phạt ta.”