Chương 2
Phó Đình Diệp vội vàng ôm ả ta vào lòng xem xét.
Nhưng Chúc Kim Chiêu chỉ cắn chặt môi dưới, ra vẻ không muốn nói nhiều.
Ngược lại, cung nữ bên cạnh ả ta oà khóc.
“Nương nương, chuyện người có thai, vẫn là đừng giấu Hoàng thượng!”
“Cái gì?”
Tay Phó Đình Diệp run rẩy vì kích động.
“Chiêu nhi có con của trẫm rồi ư? Chuyện này là khi nào? Sao nàng không nói cho trẫm biết?”
“Thần thiếp, thần thiếp không dám nói…”
Chúc Kim Chiêu nghẹn ngào đáp.
“Thần thiếp biết người mà Hoàng thượng yêu nhất là tỷ tỷ, cũng biết đứa con đầu lòng phải do tỷ tỷ sinh ra…”
“Chỉ là cái bụng này không hiểu chuyện, thần thiếp thật sự không biết phải mở lời thế nào.”
Ả ta gần như khóc ngã vào lòng Phó Đình Diệp.
Phó Đình Diệp vội vàng dỗ dành:
“Đó là chuyện trước kia rồi. Nàng nhìn bộ dạng xấu xí hiện tại của nàng ta xem, còn xứng đáng với sự thiên vị của trẫm sao?”
Nói xong, hắn cúi người bế bổng ả ta lên.
“Vẫn nên gọi thái y đến khám xem sao. Đây là đứa con đầu lòng của trẫm, trẫm không thể không lo lắng.”
Phó Đình Diệp vừa nói vừa sải bước đi ra ngoài.
Gần đến cửa, hắn mới như chợt nhớ ra sự tồn tại của ta, quay đầu lại liếc xéo ta một cái.
“Lý Yến Tích, ngươi không sinh được con thì thôi đi, nếu ngươi dám làm tổn thương đến đứa bé trong bụng Chiêu nhi…”
“Vừa rồi ngươi dùng tay nào chạm vào nàng ấy, trẫm sẽ chặt tay đó!”
Cánh cửa “ầm” một tiếng đóng sầm lại.
03
Phó Đình Diệp đi rồi, ta đứng lặng ở đó rất lâu.
Ta thật không ngờ, có một ngày, ta lại nghe thấy những lời này từ chính miệng hắn.
04
Khi xưa, Phó Đình Diệp còn là một kẻ làm con tin bị người khác ức hiếp, ta được hệ thống đưa đến bên cạnh hắn.
Ta nếm thử độc dược thay hắn, đỡ tên cho hắn, sau đó lại cùng hắn trốn chạy ngàn dặm, vất vả lắm mới trở về cung.
Hắn có lẽ cũng biết ta sắp rời đi, nên gần như không rời ta nửa bước.
Mỗi lần ta quay đầu lại, đều thấy hắn mắt đỏ hoe, muốn nói lại thôi.
Đi qua đi lại mấy lần, ta thật sự không nhịn được nữa.
“Ngươi muốn nói gì thì nói đi.”
Hắn đột nhiên bật khóc.
Khóc đến vai run rẩy, lời nói đứt quãng:
“Yến Tích, cầu xin nàng hãy cho ta một chút tưởng niệm, cho ta một đứa con đi…”
“Như vậy sau khi nàng đi, ta nhìn thấy nó, liền có thể nhớ đến nàng.”
“Nàng yên tâm, ta xin thề với trời, cả đời này ta chỉ có một đứa con này…”
Đúng vậy.
Ngay từ đầu, ta đã không hề giấu giếm thân phận với Phó Đình Diệp.
Ta cũng nói rõ với hắn, ta có thể yêu đương ngắn hạn với đối tượng công lược, nhưng tuyệt đối sẽ không vì ai mà ở lại.
Hắn biết rõ điều này, cũng biết không thể lay chuyển được ta.
Cho nên mới lùi một bước, đưa ra yêu cầu như vậy.
Chỉ tiếc, người làm nhiệm vụ như chúng ta không thể mang thai ở thế giới này.
Khi ta nói chuyện này với Phó Đình Diệp, hắn buồn bã im lặng rất lâu, sau đó mới như hạ quyết tâm, lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn ta.
“Không thể sinh con cũng tốt, nữ nhân sinh con như đi quỷ môn quan, nếu nàng có mệnh hệ gì, ta vĩnh viễn không thể tha thứ cho bản thân.”
“Cũng tốt, cũng tốt…”
Đêm đó, hắn ôm ta, nước mắt rơi xuống hõm vai ta.
Hắn hết lần này đến lần khác hứa với ta, vĩnh viễn sẽ không quên ta.
Cho dù sau này đăng cơ, hắn cũng tuyệt đối sẽ không lập hậu cung, càng không sủng hạnh bất kỳ nữ nhân nào, để lại con nối dõi.
Ta không phủ nhận, chỉ khẽ cười một tiếng.
Hắn ta lại cuống lên.
“Nàng không tin ta sao? Yến Tích, ngoài nàng ra, trong lòng ta không chứa nổi bất kỳ người phụ nữ nào khác!”
Lời nói còn văng vẳng bên tai, nhưng ngay sau đó…
Hắn đăng cơ, hệ thống ngắt kết nối, ta không thể rời đi.
Trấn Quốc Công để bày tỏ lòng trung thành, đã dâng lên Chúc Kim Chiêu, người con gái độc nhất có tình thanh mai trúc mã với hắn.
Phó Đình Diệp do dự rất lâu.
Nhưng vì lôi kéo Trấn Quốc Công, hắn vẫn nạp ả ta vào hậu cung.
05
Một khi đã có khởi đầu.
Rất nhanh, người thứ hai, người thứ ba xuất hiện…
Lúc đó ta hoàn toàn mất liên lạc với hệ thống, dần dần trở nên lo lắng, hoang mang.
Ta nghi ngờ mình đã bị bỏ rơi, vĩnh viễn không thể thoát khỏi nơi này.
Khi tuyệt vọng, người ta luôn muốn nắm chặt lấy một thứ gì đó, để tìm kiếm chút cảm giác an toàn mong manh.
Ta tự nhiên bám lấy Phó Đình Diệp.
Ta bắt đầu giống như những phi tần khác, luôn lo sợ được mất.