Chương 1
Chỉ vì một xâu tiền mà cha bán rẻ ta cùng a tỷ.
A tỷ bị bán cho tên họ Chu bị què đầu làng, còn ta bị bán cho Trương gù cuối thôn.
Lão què họ Chu một năm cưới năm người vợ, ai rồi cũng yểu mệnh.
Trương gù nhỏ hơn ta ba tuổi, thân thể mắc bệnh lao chẳng còn sống được mấy ngày. Cả hai mối hôn sự đều chẳng mấy tốt lành.
Ta cảm thấy đời này coi như chấm dứt rồi. Nhưng đến ngày thành thân, chờ hoài chờ mãi, người vén khăn voan cho ta không phải Trương gù mà lại là a tỷ.
Tay trái nàng cầm đao, trên người dính đầy máu trộn lẫn cùng mồ hôi và bùn đất, mỉm cười với ta:
“Tiểu muội, a tỷ dẫn muội đi, muội có bằng lòng không?”
1.
Ngày ấy thành thân, ta và a tỷ bị bà mối dìu đi, một người hướng đầu làng, một người hướng cuối thôn. Ta không muốn lấy chồng, nhưng cha đã nhận một xâu tiền sính lễ, mẹ kề dao lên cổ, hỏi chúng ta lấy chồng hay là muốn bà ấy chết.
Ta sợ hãi, run rẩy nắm lấy tay a tỷ. Trong nhà này, a tỷ là người thông minh nhất, nàng biết cách dùng chút mỡ heo còn sót lại làm xà phòng, biết kể những câu chuyện kỳ lạ hiếm có, hoang đường, lại còn biết làm quạt lá sen cho ta tránh nóng trong ngày hè oi ả.
Lúc này bụng mẹ đã lộ rõ.
Bà ấy nắm tay ta và a tỷ, lảm nhảm dặn dò phải ngoan ngoãn, phải hầu hạ nam nhân cho tốt, nếu bị đánh thì cũng đừng khóc lóc, phải phải mềm mỏng thì mới có thể sống sót được…
Bà ấy nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng ta lại không nghe thấy tiếng a tỷ đáp lại. Đến khi ta không nhịn được quay đầu nhìn lại, mới phát hiện a tỷ đã quay lưng đi từ lúc nào.
Ta nhớ a tỷ vẫn luôn nói không nên oán trách cha mẹ, họ chỉ là những người đáng thương bị thời thế xoay vần. Dù vậy, vào khoảnh khắc bị bà mối kéo đi, trùm khăn voan đỏ lên đầu, ta vẫn không nhịn được mà oán hận họ.
Bà mối dùng cành liễu nhỏ quất vào người ta, ta bị đánh đến nhảy dựng lên, không nhịn được kêu lên một tiếng, xung quanh lại vang lên những tràng cười chế giễu.
Còn nghe thấy có người lớn tiếng hô: “Vợ mới, vợ cũ, vợ xấu xí của Trương gù, bệnh lao thì làm ăn cái quái gì được? Chi bằng để bọn ta thay Trương gù nếm thử mùi đời!”
Là người vợ xấu xí của Trương gù, trong lòng ta vô cùng thấp thỏm lo âu. Vừa đến nhà Trương gù, còn chưa kịp vào cửa, mẹ chồng đã bắt ta quỳ ở cửa học quy củ.
Từ trong phòng tân hôn vọng ra tiếng ho khan đứt quãng, ta len lén nhìn qua lớp khăn voan đỏ vào trong nhà, lập tức bị mẹ chồng tinh mắt tát một cái vào đầu.
“Con dâu này không ngoan, phải dạy dỗ cho đàng hoàng!”
Trương gù sống chẳng còn được bao lâu, Trương gia cưới vợ là để xung hỷ, đã dặn trước là sẽ mở tiệc linh đình cả ngày. Ta quỳ ở ngoài sân, mùi thơm của thịt kho tàu cứ phảng phất quanh mũi. Trong bụng réo lên ùng ục.
Ba ngày trước, vừa mới nói chuyện cưới xin xong, cha đã cắt phần lương thực của ta và a tỷ. Một là vì ta và a tỷ đã được hứa gả thì không còn là người Phùng gia, không xứng đáng ăn cơm của Phùng gia, hai là vì danh tiếng của Chu què và Trương gù quá vang dội, ông ấy sợ ta và a tỷ ăn no rồi sẽ bỏ trốn.
Ta im lặng quỳ gối tại chỗ không dám nhúc nhích, chợt nhớ đến lời a tỷ từng nói, trước khi nàng xuyên không đến đây là kiếp trâu ngựa, giờ lại còn không bằng trâu ngựa.
Lúc trước ta không đồng tình. Nhưng giờ đây, những viên đá vụn dưới đầu gối cọ vào làm mặt ta trắng bệch, quả thật còn không bằng trâu ngựa.
2.
Quỳ đúng một canh giờ, khách khứa dự tiệc mới dần dần tản đi. Mẹ chồng cùng bà mối xách ta như xách gà con, sau đó quăng ta vào tân phòng.
“Ngoan ngoãn hầu hạ phu quân của ngươi đi.”
Ném lại một câu như vậy, cửa liền bị khóa trái. Ta rón rén mò mẫm vào trong, khăn voan đỏ vẫn trùm kín mặt, không dám nhìn quanh. Lờ mờ thấy trên bàn trong phòng chỉ đốt một cây nến hỉ. Nghe nói nhà thông gia đốt hai cây nến, ngụ ý chuyện tốt thành đôi Nhà họ Trương lại chỉ đốt một cây, không những có ý nghĩa không tốt mà còn rất keo kiệt.
Ánh nến lập lòe, trong lòng ta càng thêm hoang mang. Mẹ chồng ghê gớm, Trương gù tính tình cổ quái, lại còn mắc bệnh lao, ta nào dám đắc tội.
Giá mà a tỷ ở đây thì tốt rồi.
Ta mò đến chiếc giường, lấy hết can đảm ngồi xuống, chờ Trương gù đến vén khăn voan. Trong lòng thầm nghĩ nếu sau này hắn không đánh ta hoặc đánh không đau, ta cũng nguyện ý hầu hạ hắn rồi phụng dưỡng mẹ chồng đến cuối đời.
Nhưng đợi hoài đợi mãi cũng không thấy Trương gù đâu, lại nghe thấy tiếng người hô hoán “Cháy rồi!” vang lên từ bên ngoài.
Một lát sau, cửa phòng có động tĩnh. Có người đẩy cửa vào, một tay vén khăn voan đỏ trên mặt ta.
Nàng mỉm cười nhìn ta: “Tiểu muội, ta mang muội đi, muội có bằng lòng không?”
Là a tỷ..
Tay trái nàng cầm đao, máu hòa lẫn chất lỏng không rõ chảy dọc theo lưỡi đao. Từng giọt, từng giọt.
Dáng vẻ ấy giống hệt cảnh cha mẹ mổ lợn mỗi dịp Tết khi ta còn nhỏ. Khi đó cha chưa nghiện cờ bạc, mẹ cũng dịu dàng, nhà ta tuy không giàu sang phú quý nhưng cũng không đến nỗi nghèo khổ, mỗi năm khi tuyết đầu mùa vừa rơi, người làng bên cạnh liền gọi cha mẹ đi mổ lợn.
Mổ lợn xong trở về, cha mẹ luôn tươi cười, túi tiền trong tay cũng nặng trĩu. Dưa muối a tỷ làm là ngon nhất, ăn kèm với lòng lợn, chính là một món hầm thơm phức. Lúc đó thật hạnh phúc biết bao. Ta nghĩ.
Nhưng sau đó, sau đó cha bị người ta dụ dỗ, bắt đầu hút thuốc phiện. Tiền mổ lợn tiêu hết cũng đành, nhưng thuốc phiện không thể cai, cha hút đến đỏ cả mắt, ngay cả của hồi môn của a tỷ mà mẹ tích cóp từng đồng từng hào cũng bị ông trút đi hết.
Từ đó về sau, a tỷ càng thêm trầm lặng. Truyện kể trước khi ngủ của ta cũng từ Vịt con xấu xí, Thiên nga trắng biến thành Lâm Đại Ngọc báo thù và Đường Tam Tạng đại náo thiên cung.
Ta nhìn a tỷ trước mặt, tuy nàng đang cười nhưng tay cầm đao vẫn không ngừng run rẩy, ta biết nàng cũng sợ. Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nghe lời a tỷ. Nàng đã hỏi như vậy, ta liền đứng dậy ngay lập tức.
Trái tim vừa rồi còn đập thình thịch trong lồng ngực, bỗng nhiên lúc này như được an ủi.
“Bằng lòng!” Ta lớn tiếng đáp.
Chạy ra khỏi sân nhà họ Trương, ta mới phát hiện đầu làng đang bốc cháy dữ dội, hướng cháy đúng là nhà của Chu què. Dân làng đều chạy đi cứu hỏa, ngay cả mẹ của Trương gù cũng xách nước giếng chạy về phía đầu làng.
Ta không hỏi a tỷ đã xảy ra chuyện gì.
Từ nhỏ ta đã là muội muội ngoan ngoãn, khi còn ở nhà cùng cha mẹ, ta đều lén nghe lời a tỷ, giờ a tỷ muốn mang ta đi, đương nhiên ta sẽ quang minh chính đại mà nghe theo lời nàng..
A tỷ không nói, ta cũng không hỏi, đơn giản chỉ vậy thôi.