A Tỷ Phùng Gia


Chương 8

15.

Tuyên chiến của Bắc Tĩnh Vương khiến thành Lợi Châu chìm vào một sự yên tĩnh kỳ lạ.

Chuông tang vang lên từ trong cung. Ngay cả lão Hoàng đế cũng không thể sống sót qua mùa đông này. Dù nhà nhà đều đóng cửa cài then không ra ngoài, nhưng tin tức về tân Hoàng đế và Bắc Tĩnh Vương lại như mọc cánh, nhanh chóng lan truyền khắp thành Lợi Châu.

Tân Hoàng đế mới tám tuổi, hiện giờ Hoàng thái hậu đang buông rèm nhiếp chính.

Đại quân của Bắc Tĩnh Vương hành quân rất nhanh, nghe nói hôm trước đã vượt sông Yến, nếu nhanh chân hơn nữa, bảy ngày sau sẽ đánh tới chân thành Lợi Châu.

Trên triều đình, phái chủ chiến và phái bảo thủ cãi cọ không ngớt. Phái chủ chiến hô hào đánh một trận trực diện với Bắc Tĩnh Vương, giành lại giang sơn cho tân Hoàng đế. Phái bảo thủ kêu gào quốc khố trống rỗng, lại thêm nạn châu chấu cùng bão tuyết hoành hành, đánh trận đừng nói là không có binh lính, ngay cả lương thảo cũng không có.

Những chuyện ồn ào trên triều đình không đến tai dân chúng. Thời buổi này, người ta có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi. Tất cả mọi người đều đang lay lắt sống qua ngày, còn ai quan tâm đến hoàng quyền nữa đâu.

Đêm đó, có người gõ cửa nhà ta. Ta và Dung Kha quấn chăn, mỗi người cầm một con dao chặt củi, nhìn ra ngoài qua khe hở trên cửa.

“Tiểu Dung!” Người đến là sư phụ của Dung Kha, vẫn mặc quan phục, ngọn đuốc trên tay lập lòe, nửa khuôn mặt được chiếu sáng áp sát vào cửa, ông hạ giọng nói, “Tối nay có người trong cung sẽ rút lui khỏi Tây Môn, nếu hai đứa cũng đi thì sau giờ Tý hãy đến Tây Môn chờ ta.”

Sư phụ của Dung Kha đến vội vàng rồi lại vội vàng biến mất trong màn đêm. Lòng ta nặng trĩu như đeo đá. Nếu ta và Dung Kha cứ thế bỏ chạy, có lẽ cả đời này ta sẽ không còn gặp lại a tỷ được nữa.

Dung Kha chớp đôi mắt đen láy nhìn ta, hai má hóp lại vì đói, hốc mắt thâm quầng, đưa tay ra hiệu:

“Tỷ tỷ ở đâu, ta ở đó.”

Hắn cũng là người đáng thương, sinh ra trong nhung lụa, năm tuổi cha mẹ bị người ta hãm hại chém đầu, gia đình sa sút, lưu lạc thành kẻ ăn mày. Hắn nói cả đời mình đã được cứu sống hai lần.

Lần thứ nhất là miếng khoai lang thừa ta cho hắn, cứu hắn nửa cái mạng. Lần thứ hai là lão ma ma nhận hắn làm con nuôi, cho hắn một mái nhà ấm cúng Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

“Đều tại ta ngu dốt, nếu ta thông minh hơn chút nữa, nếu những câu chuyện a tỷ kể ta có thể áp dụng được thì đã chẳng bị mắc kẹt trong vấn đề chỉ có hai sự lựa chọn này.”

Lúc ấy ta vẫn còn lẩn quẩn giữa chạy hay ở. Nhưng sự thật là có những lựa chọn vốn dĩ chẳng để ta quyết định.

Bánh xe thời đại nào có dừng lại, nó cứ lăn mãi về phía trước, nghiền nát những người bình thường như chúng ta, khiến ta đổ máu, cuối cùng chỉ còn là dấu vết mờ nhạt nhất trên mặt đất.

16.

Không chỉ chúng ta nhận được tin tức trong cung có người muốn trốn khỏi thành Lợi Châu. Loại tin tức này luôn là một đồn mười, mười đồn trăm, cuối cùng gần như cả thành đều biết.

Từ khi lão hoàng đế bại trận mà chạy, từ Lạc Đô thảm hại dời đô đến thành Lợi Châu, sự tin tưởng của bách tính đối với triều đình đã bị mài mòn không còn bao nhiêu. Mà hiện tại tiểu hoàng đế vừa mới lên ngôi đã bắt chước tiên hoàng bỏ trốn, càng triệt để chọc giận bách tính toàn thành.

Gần như toàn thành đều chặn ở trước cửa Tây thành.

Từng có thời, bức tường thành cao vút này được vô số người khao khát, người bên ngoài điên cuồng muốn xông vào, hiện tại đại quân kéo đến, bách tính trong thành lại dường như biến thành thú dữ bị vây trong vòng vây.

Tiểu hoàng đế quả thật đã rời khỏi thành Lợi Châu trong đêm này nhưng không phải từ cửa Tây thành. Tin tức phát ra từ trong cung luôn là thật giả lẫn lộn, khi vô số bách tính chặn trước cửa thành, hoàng thái hậu và tiểu hoàng đế cùng một đám người đã sớm chuồn đi êm đẹp từ một cánh cửa bí mật khác rồi.

Thánh chỉ cuối cùng của hắn là ra lệnh cho Ngự Lâm Quân từ bên ngoài đổ sắt nóng chảy lên cổng thành, nhốt toàn bộ bách tính ở bên trong, để tạo ra giả tượng rằng tân hoàng do Bắc Tĩnh Vương phò tá đang thù thành Lợi Châu đến cùng, được dân chúng ủng hộ hết mực.

Vì một nét bút nồng đậm rực rỡ trong sử sách, hắn muốn kéo người dân toàn thành cùng tuẫn táng cho thanh danh của hắn.

Bách tính trong thành Lợi Châu như một đám chim non mất đi chỗ dựa, ai nấy đều hoảng sợ bất an, nạn đói triệt để bùng phát. Kẻ xui xẻo đầu tiên là những phú hộ trong thành.

Tiếng gió đêm đông như quỷ khóc thét gào, cũng không biết từ đâu đến một đám người, hoặc có lẽ bọn họ vốn là bách tính thành Lợi Châu, chỉ là hiện tại bị chiến loạn bức điên, bắt đầu không kiêng nể mà tàn sát đồng loại.

Ta và Dung Kha thay phiên nhau canh cửa vào ban đêm, sợ rằng có người cứ thế xông vào nhà chúng ta. Ngoài đường hỗn loạn, ta nghe thấy tiếng thở dốc thô như trâu của nam nhân cùng tiếng thét chói tai của nữ nhân.

“Các ngươi buông ta ra! Mau buông ta ra! Cha ta là Tử Chương! Là hoàng thương!”

“Mau buông con gái ta ra! Buông con gái ta ra!”

Từ Chương? Hoàng thương?

Là Từ gia!

Tiểu thư Từ phủ!