A Tỷ Phùng Gia


Chương 9

Bên ngoài cửa bộc phát tiếng kêu thảm thiết, sau một lúc ồn ào ngắn ngủi lại trở về yên tĩnh như ban đầu. Ta liếc qua khe cửa nhìn ra bên ngoài, lại chỉ có thể nhìn thấy mấy nam nhân quần áo rách nát đang kéo chân một nữ tử từng bước đi về phía trong thành.

Tóc vốn che trên mặt nữ tử trong lúc bị kéo lê dần dần tản ra, cuối cùng lộ ra khuôn mặt như tiên nữ. Mắt nàng mở to, tròng mắt đều lồi ra, một chút vết máu xuất hiện trên nền tuyết trắng xóa rồi lại nhanh chóng bị tuyết bao phủ.

Ta hoảng sợ lui về sau một bước, hai chân như có ngàn cân, chết lặng bịt miệng lại. Tiểu thư nhà họ Từ chết rồi. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Tuyết lớn làm chậm bước chân của đại quân Bắc Tĩnh Vương, chưa đợi bọn họ đánh đến thành Lợi Châu, trong thành đã bắt đầu có người chết.

Đồ ăn trong ngày đông nhanh chóng tiêu hao hết, rất nhiều người liền nhặt vỏ cây rễ cỏ, nghiền nát trộn với đất và tuyết, vo thành viên, từng viên từng viên nuốt vào bụng. Thải ra được còn đỡ, không thải ra được, cuối cùng sẽ trướng bụng mà chết.

Trong cơn khốn khó này, ý chí cầu đường sống của ta dường như đã đạt đến đỉnh điểm. Ta vẫn chưa tìm được a tỷ, nàng thông minh, tài giỏi như vậy, dù bị sung quân cũng nhất định sẽ quay về tìm ta.

Mà ta lớn lên ở trong thôn, hiểu rõ nhất nơi nào còn có thể giấu lương thực. Thế là ta bèn thừa lúc đêm khuya tĩnh mịch, cùng Dung Kha đào hết mọi ngõ ngách hang chuột, ngay cả chuột trong hang cũng không tha, đều lột da nấu ăn.

Hai chúng ta đếm từng hạt gạo, mỗi ngày còn có bát cháo loãng cầm cự. Nhưng những người khác trong thành đã dần không chịu nổi nữa. Trong những ngày gần như nhà nhà đều cạn kiệt lương thực, bỗng nhiên trong ngõ hẻm thoảng mùi thơm của thịt.

Ban đầu chỉ có một hai nhà. Sau đó mùi thịt càng ngày càng nồng nặc, dường như mỗi nhà đều vang lên tiếng ăn uống ngon lành. Ta không dám tưởng tượng những người đó đói đến cùng cực sẽ ăn thứ gì, chỉ là tiếng nồi súp ùng ục và tiếng mút xương thỏa mãn, tê dại sau mỗi đêm như ác mộng đúng giờ ghé thăm.

Ta và Dung Kha sống chết giữ lại phòng tuyến đó, đói thì nấu nước tuyết, ngay cả đôi giày da trâu cuối cùng của lão ma ma cũng lấy ra nấu. Dù vậy, điều ngoài ý muốn vẫn xảy ra.

Nửa tháng sau, đêm Dung Kha canh gác, ta đang ngủ say, bị một bàn tay to lớn bịt chặt miệng lôi ra ngoài cửa. Không khí lạnh lẽo lập tức khiến ta nổi da gà. Lúc này ta mới nhìn rõ, thím Vương tốt bụng từng chỉ đường, đưa nước cho ta, lúc này trên mặt âm u như quỷ dữ dưới địa ngục, chăm chú nhìn chằm chằm vào ta.

Ánh mắt của bà ta không giống như đang quan sát người khác. Mà giống như đang nhìn một đĩa thịt hơn ngậy hơn. Dung Kha ngất xỉu ở bên cửa, sống chết không rõ.

Ta nhớ con gái út của thím Vương mới một tuổi, vẫn còn bú sữa mẹ. Bây giờ nghĩ lại, cũng gần nửa tháng không nghe thấy tiếng khóc của trẻ con trong ngõ.

Lão Vương thúc giơ đao lên: “Tiểu muội, ngươi đừng trách chúng ta, muốn trách thì trách cái triều đình chết tiệt cùng ông trời đi.”

Ta kinh hãi trừng lớn hai mắt. Trong mười lăm năm ngắn ngủi của cuộc đời ta, chưa bao giờ có một khoảnh khắc nào, kiên định một ý nghĩ đến vậy.

Ta muốn sống. Ta muốn sống để gặp a tỷ. Ta còn chưa nói với nàng, ta đã lạy ở trước mộ lão ma ma thay cho a tỷ, từ nay về sau nàng cũng coi như là một nửa con gái của lão ma ma, ma ma sẽ thương chúng ta hơn cả cha mẹ chúng ta.

Ta cũng chưa kịp nói với nàng, ta còn tự mình nhận Dung Kha làm đệ đệ, từ nay về sau nàng không chỉ có ta là tiểu muội ngốc nghếch này, còn có một đệ đệ câm nữa phải cùng nhau lo lắng.

Còn có Xuân Lan tỷ trộm tiền của ta, lão hoàng đế băng hà, tiểu hoàng đế tung tin giả bỏ chạy, những chuyện từng làm xao động cảm xúc của ta, ta đều muốn kể cho a tỷ nghe từng chuyện một.

Những niềm tin này khiến ta căng phồng đến bành trướng. Trong khoảnh khắc dao phay chém xuống, ta dùng hết sức lực toàn thân lăn về phía sau. Ngay giây tiếp theo, chỉ nghe “ầm” một tiếng nổ lớn, đất trời rung chuyển, ánh lửa ngút trời bốc lên từ bên ngoài thành.

Tiếp theo là tiếng gầm thét giận dữ của hàng trăm vạn hùng binh, tiếng gầm ấy rung trời động đất, tựa hồ có ngàn quân vạn mã!

Bắc Tĩnh Vương cuối cùng đã đến!

Lão Vương thúc và thím Vương cũng bị tiếng nổ lớn làm cho đứng sững tại chỗ. Trong thành nhất thời rối loạn, có người hô lớn, nói rằng Bắc Tĩnh Vương cuối cùng cũng đến cứu mạng rồi, cầu xin Bắc Tĩnh Vương ban phát lương thực.

Họ không còn để ý đến ta nữa, đẩy cửa ra rồi chạy đi. Cũng đúng, có lương thực rồi, ai còn muốn ăn thịt người nữa chứ?

Ta loạng choạng bò dậy, đưa tay thăm dò hơi thở của Dung Kha. Hắn quá yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức không hề ăn nhập với cảnh hỗn loạn của thành Lợi Châu lúc này.

Ta đẩy hắn nhưng hắn không nhúc nhích. Dùng hết sức muốn ôm hắn lên, lại phát hiện lòng bàn tay chạm vào cổ hắn, phía sau gáy ướt đẫm, toàn là máu.

Ta gọi tên hắn.

“Dung Kha! Dung Kha!”

“Đệ… đệ đệ!”

Vừa gọi, thân thể nhỏ bé dán vào ta lại càng ngày càng lạnh, trời đổ mưa, từng hạt mưa rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Kha.

Hắn mới mười tuổi. Quả không hổ là con nuôi của lão ma ma, cái thế đạo này, e rằng chỉ có chết mới là có phúc.

Ta còn phải giãy giụa trong địa ngục.

17.

Đại quân Bắc Tĩnh Vương áp sát thành. Dưới bức tường thành cao ngất, vô số bách tính nghe tiếng pháo nổ mà tràn ra ngoài, một đám người gầy gò, tái nhợt như những thây ma trong truyện, từ từ tiến lại gần tường thành.

Mọi người đều quá đói, thậm chí có thể phát ra tiếng kêu cũng chỉ lác đác. Nhưng ngay khi mọi người đều cho rằng Bắc Tĩnh Vương phá tan cửa thành, họ sẽ được cứu thì trên không trung truyền đến một tiếng xé gió.

Ngay giây tiếp theo, vô số mũi tên bốc lửa như mưa trút xuống bách tính trong thành.

“Đinh” một tiếng, mũi tên đầu tiên xuyên qua trán lão phụ chạy ở phía trước. Tất cả mọi người cuối cùng cũng đồng loạt phát ra tiếng thét chói tai, nhưng những mũi tên đến quá nhanh, quá mạnh, mọi người còn chưa kịp chạy trốn thì đã bị đâm xuyên qua thân thể, vĩnh viễn ngã xuống trên nền tuyết.

Lớp người đầu tiên bị tên bắn chết trên mặt đất, lớp người phía sau lại bị đám đông hoảng loạn giẫm đạp.

Ánh lửa, thi thể, máu me đầy trời cùng vô số tiếng kêu than. Trong chốc lát, thật sự không phân biệt được đâu là địa ngục, đâu là nhân gian.