Người Là Sớm Sớm Chiều Chiều Của Ta


Chương 16

“Chưa chết đâu, thất vọng rồi phải không?” Thái tử lại không có thiện ý.

“Thái tử không cần giận dỗi, chuyện của Thái tử phi, phụ hoàng và Hoàng hậu cũng rất đau lòng.”

“Hả, phụ hoàng sẽ đau lòng sao? Hahaha.” Thái tử cười lớn một cách thái quá, nhưng ta lại thấy giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn ta.

Minh Hi dừng lại một chút, nhìn quanh phòng, rồi tìm một cái ghế ngồi xuống, tiếp tục nói: “Thái tử điện hạ, phụ hoàng luôn đúng.”

Thái tử đột nhiên hung hăng ngẩng đầu nhìn nàng: “Phụ hoàng đúng à? Giam ta ở đây, không cho lý do gì cả, khiến A Nặc mang bầu ăn không ngon ngủ không yên, khó sinh mà chết, ông ta cũng đúng sao? Nếu ông ta đúng, thì ngươi nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta sai ở đâu?”

Ta thấy Thái tử thực sự quá đáng, sao có thể hung dữ với Minh Hi như vậy, đang định xoay người đẩy cửa vào thì nghe tiếng Minh Hi truyền đến, khiến ta ngưng bước.

“Sở Minh Dục, ngươi còn nhớ ta lúc mười tuổi trông như thế nào không?” Minh Hi đột nhiên gọi tên thật của Thái tử.

Thái tử nhíu mày nhìn nàng, không nói gì.

“Có lẽ ngươi cũng không nhớ rồi, lúc đó ngươi vừa mới được phong làm Thái tử không lâu, được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái, cung nhân nịnh bợ, làm sao ngươi để ý đến ta, một Công chúa do tiền Hoàng hậu sinh ra?”

Thái tử bực bội nhìn nàng, không hiểu nàng muốn nói gì.

“Năm Sở Nguyên bốn mươi, ta mười tuổi, mẫu hậu ta đã mất ba năm,” Minh Hi bẻ ngón tay nhớ lại, “Tiểu Quế Tử, thái giám trong cung ta bị người vu cáo ăn trộm đồ, đánh chết trước mắt ta, nhũ mẫu Trương ma ma của ta bị đánh hai mươi trượng, máu me đầm đìa bị ném vào Hoán y cục, cung nữ thân cận ta bị đánh vào miệng năm mươi cái đến nỗi đầy máu, bị đưa đi làm việc nặng nhọc khắp các cung điện. Còn ta, sau khi nhìn thấy những cảnh đẫm máu này, bị ép uống một bát lớn tiết vịt vừa mới ra khỏi nồi.”

Ta lập tức đứng thẳng người, nắm chặt tay.

“Mỗi ngày ta phải ăn năm bữa, gà vịt cá thịt đều có, nhưng không cho muối, không gia vị, cá không cạo vảy, thịt heo còn tươi máu. Các ma ma đến giám sát ta ăn hết, không được thừa một miếng, nếu thừa thì họ sẽ cạy miệng ta nhét vào, nếu ta nôn ra, họ sẽ lôi những cung nữ từng hầu hạ ta đến đánh vào miệng, đánh cho tới khi đầy máu mặt.” Giọng Minh Hi vẫn nhẹ nhàng, như thể đang kể chuyện của người khác.

“Ta nhanh chóng nghe lời, cố gắng ăn hết mỗi bữa, rồi ta trở nên mập mạp, mập đến mức tất cả mọi người đều ghét bỏ, áo quần luôn nhỏ hơn một cỡ, trông xấu xí khó coi, lúc đó mấy người hoàng tử các ngươi gặp ta đều lảng tránh, còn phụ hoàng, từ khi ta mập lên, chưa bao giờ nhìn ta một cách nghiêm túc.”

Ta chưa từng biết quá khứ của Minh Hi lại như vậy, như vậy. . . tim ta như đang rỉ máu, trong lòng tràn ngập các cảm xúc phức tạp.

“Ngươi nói những điều này với ta để làm gì? Ngươi không chịu tự mình tranh đấu, không biết đi cáo trạng với phụ hoàng để cầu cứu thì trách ai?” Thái tử nói.

“Đúng vậy, vậy tại sao Thái tử điện hạ khi bị oan ức không đi tìm phụ hoàng để cáo trạng, cầu cứu?” Minh Hi hỏi lại.

Thái tử im lặng, hoàn cảnh khó khăn trước đây của Minh Hi giống như tình thế hiện tại của hắn ta, thực ra đều do sự lạnh nhạt của phụ hoàng gây ra, thủ phạm là Hoàng đế.

“Phụ hoàng luôn đúng, là con của ông ấy, nếu không thể làm vui lòng ông ấy, thì là sai rồi, làm sao có thể hỏi sai ở đâu, lỗi là gì được?” Minh Hi nói.

Thái tử nghe vậy lặng thinh, lẩm bẩm: “Phụ hoàng luôn đúng, luôn đúng sao?”

“Phải!” Minh Hi nói: “Tất nhiên, nếu sau này điện hạ lên ngôi, điện hạ cũng sẽ luôn đúng.”

Thái tử đột nhiên nhìn nàng với đôi mắt sáng rực. Minh Hi từ từ đứng dậy, nói: “Hoàng hậu bảo, để ta bế đứa trẻ đến cho người xem, ta nói với ngươi một tiếng, sẽ cùng nhũ mẫu qua đó.”

“Hoàng tỷ. . .” Thái tử đột nhiên gọi nàng lại: “Tỷ có từng, có từng, hận phụ hoàng không?”

Minh Hi cúi đầu, nói: “Ta từng thề rằng nếu ra khỏi cung, sẽ không bao giờ quay lại, dù sống cuộc đời thường dân, cũng không còn dính dáng gì đến hoàng cung nữa.”

“Vậy tại sao? Sau khi đại hôn lại như biến thành một người khác?” Thái tử khó hiểu hỏi, ta cũng nhìn chăm chú vào nàng, ta cũng muốn biết, tại sao.

“Bởi vì người ta cưới là Chu Phỉ mà, con người sống trên đời này, cần phải có chút gì đó để gắn bó, mới có thể sống lâu một chút. Thái tử điện hạ, ngươi hãy suy nghĩ xem điều gắn bó của ngươi là gì, nghĩ thông rồi, những thứ khác sẽ không còn quan trọng nữa.” Minh Hi nói xong, bước về phía cửa.

Ta đột nhiên hoảng hốt, vội né sang một bên, không hiểu sao, vào lúc đó ta lại hèn nhát không dám gặp mặt nàng.