Người Là Sớm Sớm Chiều Chiều Của Ta


Chương 17

06

Chuyến viếng thăm của Minh Hi rất hiệu quả, Thái tử suy nghĩ cả đêm, đột nhiên phấn chấn hẳn lên, sáng sớm đã kéo ta cùng viết tấu chương.

Bắt đầu viết từ việc được phụ hoàng dạy dỗ từ nhỏ, lời lẽ tha thiết, nghe đến ta cũng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng Thái tử vẫn cảm thấy chưa đủ chân thành, lại xé nát để viết lại, từ đó mỗi ngày một tờ tấu chương, khóc lóc về những chuyện đã qua, ai oán vì phụ lòng ân điển của Hoàng thượng, có thể nói từng chữ ứa máu, từng tiếng nhỏ lệ.

Những tờ tấu chương này được gửi đi liên tiếp hơn ba mươi bức, cuối cùng cũng đợi được hồi âm, Hoàng đế ban cho một ít thức ăn, lại thêm hai vú em cho tiểu Hoàng tôn.

Cung đình toàn là người tinh đời, Hoàng đế vừa tỏ chút thiện ý, đã khiến phong hướng thay đổi nhanh chóng, những cung nhân trước đây luôn tỏ ra thờ ơ đột nhiên lại trở nên nhiệt tình, sợ những lần chậm trễ trước đây bị Thái tử ghi hận.

Không lâu sau, Thái Sơn địa chấn, Khâm Thiên giám tâu rằng đây là lời cảnh báo từ trời, báo hiệu Đông cung bất ổn, vì vậy Hoàng thượng đã giải trừ lệnh cấm đối với Đông cung ngay tại triều đường, Thái tử được triệu trở lại triều đình.

Cơn bão phế truất Thái tử đã kết thúc theo cách này, không thể không nói đây là kết quả của cuộc đấu tranh, thỏa hiệp giữa nhiều phe phái. Và tất cả những điều này cũng không thể điều tra, không thể tìm hiểu.

Nhưng từ đó Thái tử như biến thành một người khác, thay đổi hình ảnh cần mẫn trị quốc trước đây, mỗi ngày chỉ hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, theo Hoàng đế cầu đan hỏi thuốc, cực kỳ trung hiếu nghe lời, một thời gian, phụ tử hai người dường như đã khôi phục tình cảm ngày xưa.

Triều đình đi vào tình trạng nội các nắm giữ triều chính, hiệu quả cực kỳ thấp, mọi người đều học theo, nhiều bộ phận đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, qua ngày nào được ngày đó trở thành lẽ thường tình, không ai dám làm con chim đầu đàn.

Ta thực sự không thể chịu đựng được triều đình như vậy, tự xin xuống địa phương rèn luyện, Thái tử sắp xếp nơi đến cho ta, trước khi đi nắm chặt tay ta nói: “Ngươi hãy chờ ta, nhất định đừng bị những khó khăn dưới đó làm mất đi khí thế, ta nhất định sẽ triệu ngươi về!”

Tuy thời gian ở bên hắn ta không lâu, nhưng tình cảm đã cùng nhau trải qua những tháng ngày đen tối nhất, ta tin rằng một ngày nào đó hắn ta sẽ thực hiện lý tưởng của mình, và ta cũng có sự kiên trì của riêng mình.

Ta gửi cho Minh Hi một lá thư, hy vọng được gặp nàng một lần trước khi đi, chỉ là ta đã đợi nửa ngày ở cổng thành, cha mẹ đều đợi đến nóng lòng, nàng vẫn không xuất hiện, ta đành ngậm ngùi rời đi. Còn mong đợi gì nữa chứ? Ta đi lần này, không biết năm nào tháng nào mới quay lại kinh thành, ta đã làm Minh Hi thất vọng nhiều năm rồi, lời hứa cũng không thực hiện được, ta không còn mặt mũi nào để gặp nàng nữa.

Nơi ta được phái đến là Bình Tây huyện, Chấn Giang quận, làm Tri châu, đây là lãnh địa của Trấn Giang Vương, cũng là nơi chế độ quân điền hỗn loạn nhất. Ta đã cố tình xin xuống nơi này, vì muốn hiểu rõ tại sao cải cách quân điền của chúng ta trước đây lại thất bại, từ đâu ngã xuống thì từ đó đứng dậy.

Ta tin rằng, có thời gian, ta nhất định sẽ đưa ra được một loạt chính sách cải cách khả thi.

Bình Tây huyện nằm ở nơi hẻo lánh, nhiều cát bụi và hoang vu, nhiều dân lưu lạc, nhiều thổ phỉ, chính quyền đã nhiều lần cấm cũng không dứt, rất đau đầu. Ta vừa đến, vì quá trẻ, nên các thổ quan tuy ngoài mặt nịnh bợ ta, nhưng trong lòng lại không phục, ngầm chống đối, không hợp tác lắm.

Đúng lúc ta định dốc sức trong Bình Tây huyện, thì từ kinh thành xa xôi có một đoàn xe đến, được các quan địa phương dẫn đường tìm đến dinh thự của ta.

Khi Minh Hi được đỡ xuống xe với chiếc mũ che mặt, ta cảm thấy như đang mơ, cho đến khi Minh Hi mỉm cười đi đến trước mặt ta, nói: “Đất phong và việc trong phủ đều cần phải bàn giao đúng cách, cùng với việc đi đường chậm chạp, nên đã chậm hơn một tháng, có đợi nóng ruột không?”

Ta ôm Minh Hi xoay tròn tại chỗ, thực sự không dám tin tất cả là thật. Minh Hi từ bỏ sự thoải mái, sang trọng ở kinh thành, theo ta đến vùng biên cương xa xôi này chịu khổ, lại không danh không phận, ta lập tức cảm thấy, tất cả những gì Minh Hi đã làm cho ta, ta không thể đáp đền được một phần mười, chỉ có thể dùng cả đời để yêu nàng.

Chúng ta ở lại Bình Tây năm năm, đó là năm năm hạnh phúc nhất của hai chúng ta, không có Công chúa và Chu Thị lang, chỉ có hai vợ chồng bình thường yêu nhau nhất, gắn bó như sơn, chia ngọt sẻ bùi.