Chương 6
Trong một năm kết hôn này, ta đã sắp xếp mọi thứ chu đáo, ngoại trừ Chu Phỉ.
Tuy cùng sống trong Công chúa phủ, nhưng số lần ta gặp hắn còn ít hơn cả số lần gặp phụ hoàng.
Phần lớn thời gian ta tìm Chu Phỉ đều là khi cần phải tham dự các sự kiện và phải đưa hắn theo. Hai người tương kính như tân, diễn vai vợ chồng yêu thương phu thê ân ái trước mặt người ngoài, nhưng khi về phủ lại ai đi lãnh địa người đó, không can thiệp vào nhau. Nếu không cố tình tìm kiếm, cả tháng cũng không gặp nhau được một hai lần.
Thời gian dài, ta và Chu Phỉ còn được, nhưng Trương ma ma và Thúy Châu bên cạnh lại sốt ruột không yên. Sau đó, bà bà của ta cũng nhận ra điều gì đó, gián tiếp nhắc nhở ta, nhưng ta giả ngốc, hàm hồ cho qua chuyện.
Chu Phỉ ban đầu không hiểu tính tình của ta, tưởng ta có tính kỳ quặc gì nên cố tình tránh hắn. Dù sao hai người cũng chẳng có tình cảm gì, ép buộc ở cạnh nhau cũng khó chịu. Nhưng sau này, khi thấy ta xử lý mối quan hệ với cha mẹ, huynh đệ, thậm chí là với hạ nhân đều rất hoàn hảo, biết tiến biết lui, hắn mới cảm thấy ngạc nhiên, chỉ là vì kiêu ngạo nên không chịu cúi đầu tìm ta mà thôi.
Ta đương nhiên biết sự kiêu ngạo của Chu Phỉ, loại kiêu ngạo đó đã khắc vào tận xương tủy. Hắn từ nhỏ đã được cha mẹ yêu thương hết mực vì tình cảm giữa hai người họ rất sâu đậm. Thêm vào đó, hắn vốn là người tài hoa, tự tin và ôn hòa, nhưng càng là người ôn hòa thì càng có nội tâm kiên định, và càng khó thuần phục.
Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc thuần phục Chu Phỉ, ta chỉ là. . . sợ hắn mà thôi.
Trước mặt người ngoài còn được, ta có thể giả vờ diễn vai phu thê đồng tâm, tình sâu như biển. Nhưng nếu chỉ còn hai chúng ta ở cùng nhau, khi ở trong phạm vi ba bước với hắn, ta liền khó thở, toàn thân cứng đờ như sắt, chỉ muốn lập tức quay đi bỏ chạy.
Hơn nữa là, ta đứng từ xa, nhìn bóng dáng hắn, nhìn bóng lưng hắn đọc sách trong thư phòng, nhìn bóng lưng hắn khi dùng bữa, chỉ nhìn một cái là đã mãn nguyện, vui vẻ trong lòng.
Những ngày như vậy, ta vô cùng hài lòng.
06
Thấy ta ra khỏi cung, cuộc sống ngày càng tốt đẹp như phượng hoàng niết bàn, Huệ Quý phi không phải chưa từng động những ý đồ xấu xa. Dù sao thì chất nữ tế mà bị ta ưng ý đã bị một con chóc mà bà ta vẫn luôn coi thường cướp mất. Chỉ là ta ra tay dọn dẹp nhân thủ nhanh hơn bà ta nghĩ, huống hồ, tay bà ta không thể vươn ra ngoài cung.
Nhưng ta đã đánh giá thấp tâm lý âm u của bà ta, cuối cùng bà ta cũng tìm được cơ hội ra tay.
Khi Chu Phỉ dẫn về một nữ tử yếu đuối xinh đẹp, ta đã biết người đến không có ý tốt. Chu Phỉ có tâm tính trong sạch, quang minh lỗi lạc, làm sao biết được nữ tử này được sắp đặt để chờ hắn cứu giúp? Vì nhất thời ngại ngùng mà bị ép buộc, đành miễn cưỡng dẫn về phủ.
Ta cho người điều tra kỹ lưỡng, liền biết đây là thủ đoạn của Huệ Quý phi. Bà ta vốn quen làm mấy trò quan hệ nam nữ này, với tâm cơ như bà ta thật sự không thể nghĩ ra thủ đoạn cao minh hơn.
Ta lạnh lùng nhìn nữ tử đó diễn như trà xanh nhập thể, nào là mang cơm hỏi han, nào là đắp chăn dịu dàng chu đáo, ánh mắt tình tứ ngọt ngào khiến những nam tử bình thường đều phải say mê, nhưng Chu Phỉ là ai?
Trước mặt hắn, những nữ tử xinh đẹp đến mấy cũng phải kém ba phần, lại còn quen được các tiểu thư quý tộc ném ánh mắt đưa tình, khiễn cho mỗi khi có nữ tử lạ tiếp cận, hắn lại nghĩ đối phương muốn chiếm tiện nghi của mình, sợ mình chịu thiệt, cứ nghiêm ngặt phòng bị, tránh như rắn rết, khiến ta cười đến nỗi gập người ngặt nghẽo, nước mắt đều chảy ra.
Nữ tử này chưa làm loạn được mấy ngày, Chu Phỉ đã đau đầu đuổi nàng ta đi thật xa. Ta lại cho người dọn dẹp hậu quả, đảm bảo nữ tử này sau này không còn cơ hội làm loạn, cũng không để lại không gian cho Huệ Quý phi có thể phát huy mới thôi.
Đã chê cuộc sống quá yên ổn, vậy thì chúng ta đều đừng sống yên ổn nữa.
Trong kinh thành, những nhà muốn nịnh bợ quyền quý không ít. Những năm gần đây, không ít sĩ gia tộc không ngừng dâng mỹ nhân vào cung, nhưng vẫn bị Huệ Quý phi khống chế hậu cung, cuối cùng những người có thể được chút sủng ái đều đi theo con đường của bà ta, bị bà ta nắm chặt trong tay.
Thấy ta gần đây được sủng ái, cũng có không ít nhà đến thăm dò. Ta giả vờ vô tình để lộ một số tin đồn, nói về sở thích của phụ hoàng, không ai rõ hơn ta.
Mọi người đều nghĩ phụ hoàng sủng ái Huệ Quý phi vì thích nữ tử kiểu rực rỡ phóng khoáng, nhưng họ đâu biết phụ hoàng nay đã cao tuổi, không còn sức lực để đối mặt với kiểu phóng khoáng kiêu căng đó nữa. Hơn nữa, dù là hải sâm hay bào ngư, ăn mãi một loại cũng thấy ngán, phải không?