Chương 18
Sau năm năm, Thái tử lên ngôi, lúc ấy ta đã thăng chức làm Thái thú Chấn Giang quận, thổ phỉ toàn châu quận đã tuyệt tích, cải cách quân điền đã có hiệu quả ban đầu, đang định triển khai kinh nghiệm thực tiễn ra các châu quận trên toàn quốc, Thái tử, à lúc này đã là Hoàng đế rồi, ra chiếu triệu ta về kinh, ta khéo léo từ chối, xin được giám sát việc triển khai cải cách quân điền ở Định châu và Thanh châu kế bên, Hoàng đế đành miễn cưỡng đồng ý, nên ta lại ở lại hai châu quận này thêm ba năm.
Tám năm rời xa kinh thành, ta với Minh Hi tự do hạnh phúc, yêu thương nhau, cùng nhau nuôi dạy hai trai một gái, ta đã rất mãn nguyện.
07
Năm Sở Nguyên năm mươi sáu, Hoàng đế lại ban chiếu triệu ta về kinh, thăng chức Thượng thư bộ Hộ, toàn quốc triển khai cải cách quân điền.
Cùng năm đó, Hoàng đế ban hôn cho ta và Minh Hi, ta cuối cùng cũng cho Minh Hi một danh phận.
Vì vi phạm tổ chế, Phò mã không được giữ chức vụ thực tế, quan ngôn quan nhiều lần hặc tội, đều bị Hoàng đế bác bỏ nói ai còn dám moi xương trong trứng, trước tiên sẽ ném xuống biên cương làm tri huyện tám năm rồi mới được về.
Năm Sở Nguyên sáu mươi, ta thăng chức thành Thừa tướng nội các, sau đó nắm quyền chính trị trong hai mươi năm, cùng Hoàng đế nâng đỡ nhau cả đời, cuối cùng đã thực hiện được mong muốn mở ra thời thịnh thế thái bình của chúng ta năm đó.
Thế gian nhiều người ca ngợi ta chung thủy với Minh Hi, là chàng trai chung tình hiếm có, nhưng chỉ có ta biết, tình cảm ta dành cho nàng không bằng một phần mười tình yêu nàng dành cho ta.
Đời này gặp được Minh Hi, thực sự là may mắn lớn nhất của ta, nhưng Minh Hi lại thường nói, nếu không có ta, nàng sớm đã không sống nổi rồi.
Khi nàng kể cho ta nghe câu chuyện về năm nàng mười ba tuổi, ta không cho nàng hái hoa mẫu đơn, ta thật sự hổ thẹn vô cùng.
Ngày hôm sau ta đã sắp xếp cho người trồng cả một sân mẫu đơn, ân cần xin lỗi Minh Hi: “Hái đi, cứ hái thoải mái, tất cả đều là của nàng, muốn làm gì thì làm.”
Trách ai đây, lúc đó cứ muốn đóng vai công tử như ngọc, nói gì mà “Không thích thứ gì thì đừng động vào, không bằng để lại cho người thích nó”, khiến ta phải làm hòa thượng ba năm, khiến ta và Minh Hi suýt nữa mất nhau, nghĩ lại ta hối hận muốn chết.
Năm Sở Nguyên tám mươi, ta dâng sớ xin từ chức, được giữ lại nhiều lần không được, cuối cùng cũng được thả về, vì nước ta đã tận trung đủ rồi, thời gian còn lại ta muốn ở bên Minh Hi, cùng nhau trải qua ngày tháng còn lại.
Ta viết một vở kịch, đưa ta và Minh Hi vào trong câu chuyện, truyền cho đoàn kịch kinh thành, ta nghĩ một nữ nhân tuyệt vời như Minh Hi, làm sao có thể chỉ để một mình ta chiêm ngưỡng, ta phải cho nhiều người biết đến, để người khác ghen tị với ta mới được.
Vở kịch mở đầu bằng câu: “Thế gian vạn vật, tình yêu ta có ba thứ, nhật, nguyệt và nàng. Nhật là buổi sáng, nguyệt là buổi tối, nàng là sớm sớm chiều chiều của ta.”
(Hết).