Chương 4
Chẳng bao lâu sau Đức Hiền Hoàng hậu đã nhìn thấu tâm tư của ta. Một là vì tự bảo vệ, dù sao việc Đức Hiền Hoàng hậu mai mối quá lớn, Huệ Quý phi hận ta thấu xương, sợ bà ta chó cùng rứt giậu trong thời gian ta chưa xuất giá, thức ăn của ta bị bà ta khống chế quanh năm, tùy ý làm gì ta cũng khó thoát. Lý do thứ hai, ta thật sự cần ăn chay, nếu không trong tiệc cưới vẫn là bộ dạng ngốc nghếch, quá mất mặt Chu gia.
Có lẽ vì ăn uống giảm bớt lại không ngủ được, ta gầy đi với tốc độ cực nhanh, khiến nữ quan của Thượng y cục phàn nàn không ngớt, hỉ phục mỗi tháng đều phải sửa kích cỡ. Đến ngày đại hôn, hỉ phục của ta vẫn rộng không ít, còn thân hình ta cuối cùng đã gầy đi hai vòng. Vì gầy quá nhanh, sắc mặt ta không tốt, may là ngày đại hỉ trang điểm lộng lẫy, che đi vẻ tiều tụy trên mặt ta.
Ngày đại hỉ, sau khi ta một thân mũ phượng khăn quàng vai bước ra khỏi cửa cung, quay người nhìn lại cái lồng lớn giam ta mười bảy năm. Cuối cùng cũng sống sót trốn ra được, tất cả uất ức, không cam lòng, phẫn hận và oán hận trước đây đều bị vứt lại phía sau, lưu lại trong cái lồng giam vàng son lộng lẫy lại xiềng xích trùng trùng không thấy ánh sáng này.
Ta, Sở Minh Hi, Hòa An Công chúa, lại có một khởi đầu mới và cuộc đời mới.
Sau một loạt nghi thức phiền phức khi vào Công chúa phủ, ta đội khăn đỏ, ngồi ở đầu giường đợi tân lang Chu Phỉ của ta.
Đợi đến đêm khuya mới đợi được Chu Phỉ say mèm, vậy mà say như chết, ngã xuống giường hỉ lập tức bất tỉnh nhân sự. Ta vội sắp xếp cho nha hoàn thay quần áo cho hắn, dọn dẹp giường chiếu. Còn ta vẫn đội khăn che mặt ngồi bên giường suốt đêm.
Sáng hôm sau, Chu Phỉ xoa đầu tỉnh dậy từ cơn say, phát hiện ta vẫn mũ phượng khăn quàng vai như cũ, giật mình, liên tục xin lỗi.
“Khăn che mặt vẫn phải do Phò mã vén lên mới được, nếu không sẽ không tốt lành.” Ta không trách hắn.
Hắn vội vàng dùng hỷ cân vén khăn che mặt của ta, vội vã liếc nhìn ta một cái rồi nhìn đi chỗ khác. Ta biết sau một ngày một đêm mệt mỏi, lớp trang điểm đậm không biết đã trôi thành bộ dạng quỷ quái gì, vì vậy lập tức đứng dậy rửa mặt thay y phục.
Hôn lễ này coi như đã hoàn thành, mặc dù chẳng ai vui vẻ gì với hôn sự này.
04
Bên ngoài cửa, phu phụ Chu đại nhân, à không, giờ đã là công công và bà bà của ta, đã đợi ở ngoài cửa rất lâu để thỉnh an ta.
Đúng vậy, ngươi không nhìn nhầm đâu, đây chính là một khó xử khác khi cưới Công chúa. Công chúa gả thấp, nhà chồng phải đối đãi với nàng theo lễ quân thần. Công công bà bà không những không được uống trà tức phụ mà còn phải quỳ lạy thỉnh an mỗi sáng tối ba lần. Đúng vậy, quỳ an. Vậy nên nhà ai muốn cưới một tức phụ về rồi phải thờ phụng như tổ tông chứ?
Thấy phu phụ Chu đại nhân sắp quỳ lạy trước mặt ta, ta cũng quỳ lạy trước mặt bọn họ. Chu đại nhân là người cứng nhắc, giữ lễ, nếu ta bãi bỏ việc quỳ lạy thỉnh an sáng tối này, chắc chắn ông ấy sẽ không chịu. Để tránh xấu hổ, ta cũng đáp lễ như vậy. Thế là lần đầu gặp mặt công công bà bà, trong tiếng quỳ lạy qua lại và lời nói “không được đâu, không được đâu” của bọn họ mà rối thành một nùi.
Ta đã sớm quyết định rồi, tổ chế là tổ chế, nhưng ai cũng không muốn khăng khăng bám lấy lý lẽ này. Xét cho cùng mọi người đều sợ cưới Công chúa về phải quỳ lạy.
Vì vậy ta cứng rắn quỳ một ngày, dù sao công công bà bà quỳ lạy ta, ta cũng quỳ lạy bọn họ, cảnh tượng trở nên lúng túng ba lần trong một ngày. Đến trước bữa tối, bọn ta đã đạt được thỏa thuận thân thiện, miễn trừ việc quỳ lạy thỉnh an hàng ngày, ai sống cuộc sống của người ấy, không ai đến gây phiền phức cho người kia. Ừm, rất hoàn hảo.
Ta thấy Chu Phỉ thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cười thầm, sắp đến lượt ngươi rồi.
Ta sai người đưa chăn đệm của Chu Phỉ đến thư phòng. Nói thật, nếu có người nằm bên cạnh ta vào ban đêm, ta sẽ không thể nào ngủ được. Hơn nữa, ta còn nhiều việc phải làm, tạm thời không thể kéo Chu Phỉ vào, gia đình hắn đã bị ta liên lụy đủ rồi. Huống chi, hắn chỉ vâng lệnh cưới ta, sao phải ép hắn miễn cưỡng cười vui với ta.
Ba ngày sau, ta trở về cung thỉnh an, phụ hoàng thấy dáng vẻ của ta thì sửng sốt. Hôm hôn lễ đó, hỷ phục rộng thùng thình và khăn che mặt đã che kín ta, ông không nhìn thấy rõ, hôm nay mới nhìn kỹ ta, thân hình đã gầy đi, khuôn mặt có năm phần giống mẫu hậu, đặc biệt là kiểu tóc, ta cố ý búi kiểu bách hợp mà mẫu hậu rất thích. Kiểu tóc này rất ít người có thể búi đẹp, nhưng từ nhỏ ta đã xem mẫu hậu búi mỗi ngày nên dĩ nhiên là biết cách.