Người Là Sớm Sớm Chiều Chiều Của Ta


Chương 7

Có vài nhà thông minh, chỉ cần ta gợi ý sơ là hiểu ngay. Quả nhiên, những mỹ nhân được đưa vào sau đó đều thanh lịch dịu dàng, khá hợp con mắt của phụ hoàng. Mà bên phía Đức Hiền Hoàng hậu, ta cũng kéo dây mối, các mỹ nhân mới vào đều bám chặt lấy đùi Hoàng hậu để tự bảo vệ mình.

Có lẽ vụ việc của Hòa Kính Công chúa đã gây chấn động quá lớn cho Đức Hiền Hoàng hậu, có thêm nhiều người gây phiền phức cho Huệ Quý phi cũng là điều tốt. Vì thế, mặt nước hậu cung vốn đã yên tĩnh từ lâu lại gợn sóng, các thế lực ngầm âm thầm chuyển động. Trong một thời gian, Huệ Quý phi bận rộn tới mức đau đầu, tất nhiên là không còn thời gian quan tâm đến chuyện khác.

Bãi nuôi ngựa mà ta đã xây dựng trước đây đã hoàn thành, gần đây ta thường ở lại đó. Khi còn nhỏ, lúc mẫu hậu còn sống, bà chơi mã cầu rất giỏi, nhưng vì ta còn nhỏ nên chưa được học. Sau này lớn lên, ngay cả việc tự bảo vệ mình còn khó, đừng nói đến chơi mã cầu. Bây giờ học lại từ đầu, thực sự có chút khó khăn, thường xuyên bị chút thương tích nhỏ khi về phủ, trông rất chật vật.

Không lâu sau, Chu Phỉ cũng đến bãi nuôi ngựa. Có lẽ thực sự không chịu nổi khi thấy dáng vẻ chật vật của ta, hắn bắt đầu chỉ dẫn ta tư thế lên ngựa và kỹ thuật kiểm soát bóng khi cưỡi ngựa. Ta đã nỗ lực trong vài tháng, cuối cùng cũng chơi được tương đối giống dáng vẻ. Không thể nói là chơi rất giỏi, nhưng cũng không đến nỗi tệ.

Ta chọn ngày, mời một số thế gia quý tộc có qua lại và những người trong hoàng than quốc thích mà ta muốn kết giao, hẹn cùng nhau chơi mã cầu.

Thực ra trong kinh thành, không ít sĩ gia tộc có bãi ngựa riêng, và chơi mã cầu cũng là hoạt động giao tiếp mà mọi người đều thích. Nhưng những người có địa vị cao hơn ta thì không thèm tổ chức các buổi tụ tập mã cầu quy mô lớn, còn những người thích tổ chức và lo liệu các buổi tụ tập thì đều có địa vị không cao bằng ta. Thêm vào đó, bãi nuôi ngựa của ta bên cạnh có suối nước nóng tự nhiên để tắm rửa, địa điểm được bố trí tinh tế và lộng lẫy, vì vậy trong nhất thời, bãi nuôi ngựa của ta trở nên cực kỳ nổi tiếng, trở thành nơi tụ tập giao tiếp mà các sĩ gia tộc trong kinh thành muốn đến nhất.

Thỉnh thoảng ta xuống sân chơi vài ván, luôn kéo Chu Phỉ cùng. Hắn chơi mã cầu giỏi, luôn có thể giúp đỡ ta. Thắng thua là thứ yếu, chỉ cần Chu Phỉ vừa xuống sân, sự chú ý của cả sân đều đổ dồn vào hắn, trong lúc đó, các lời khen ngợi ập đến như sóng, những lời tán tụng như “phong thái tuyệt vời” vang lên tai không dứt.

Những phụ nhân muốn kết thân với ta đều nắm được quy luật, nếu không có gì để nói với ta, chỉ cần khen ngợi Chu Phỉ là ta sẽ lập tức mỉm cười với họ, đối xử dịu dàng, sẵn sàng giúp đỡ.

Mà các công tử thế gia cũng tỏ lòng ngưỡng mộ với Chu Phỉ. Chu Phỉ nhất thời trở nên bận rộn, không tham gia hội thơ của nhà này, thì cũng đi dự tiệc rượu của nhà kia.

Hắn vốn có tài hoa hơn người, trong các bữa tiệc thường có nhiều tác phẩm hay được lan truyền. Nhất thời, danh tiếng của Chu Phỉ trong giới thế gia quý tộc đạt đến đỉnh cao, nhiều nhà đều tiếc nuối vì hắn có tài học như vậy mà không thể thi cử hiến tài vì nước.

07

Mối quan hệ giữa ta và Chu Phỉ vẫn không có gì tiến triển.

Có một lần, hắn từ bữa tiệc trở về, uống hơi nhiều rượu, trong trạng thái hơi say chạy đến phòng ta, mặt đỏ tai hồng một hồi lâu, mới hỏi được một câu: “Nàng, nàng, nàng có phải là, không thích ta không?”

Ta nghe hắn nói mà còn căng thẳng hơn cả hắn, chỉ thầm than trong lòng, ta không thích chàng, chàng bị mù à? Ngay cả đại thẩm quét nhà trong phủ cũng biết ta mê hắn đến chết đi sống lại.

Tửu lượng của Chu Phỉ thực sự quá kém, nói xong lời đó liền say ngất. Ta sắp xếp người giúp hắn rửa mặt hầu ngủ. Ngày hôm sau, coi như không có chuyện gì xảy ra, Chu Phỉ cũng quên sạch.

Vốn dĩ cứ sống như vậy cũng rất tốt, nhưng triều đình biến động, trong kinh thành lại bắt đầu có những dòng sóng cuộn ngầm.

Đầu tiên là Huệ Quý phi vốn kiêu căng nhiều năm trong cung rơi đài, bị Vương Mỹ nhân mới vào cung đánh bại. Trong đó có nhiều bí ẩn, đủ loại tin đồn, cuối cùng kết thúc bằng việc Vương Mỹ nhân được thăng len Tần vị, còn Huệ Quý phi bị giáng phân vị.

Mà phụ hoàng trong cuộc tranh đấu này đã tức giận đến mức thân thể suy yếu, bắt đầu nằm liệt giường.

Sau đó, thủ lĩnh Hề tộc giương cờ phản nghịch, để thể hiện quyết tâm đã dùng Hòa Kính Công chúa tế cờ. Tin tức truyền về, Đức Hiền Hoàng hậu vừa đau buồn vừa phẫn nộ, bị hung tin đánh gục.

Ta vội vàng vào cung, hầu hạ bên giường phụ hoàng và Hoàng hậu, bận rộn đến mức nhiều ngày không về phủ. Trong kinh thành, lòng người bất an, dù sao biên cương nổi loạn, chiến tranh lại nổ ra, Hoàng thượng lại ngã bệnh, cần có người quản lý đại cục.

Thái tử vội vàng nhiếp chính, chọn các tướng lĩnh dẫn quân, chuẩn bị quân lương để sẵn sàng lên đường ra tiền tuyến. Tuy nhiên, các thế lực phiên quốc ở biên cảnh đan xen phức tạp, còn có Kiệt Nhung và Lang Mậu đang rình mò. Nếu mấy phiên quốc cùng nhân cơ hội nổi loạn, đó mới là đại họa diệt vong của Đại Sở ta. Vì vậy, cần có một sứ tiết giỏi ngôn từ đi theo đại quân để kiềm chế và xoa dịu Kiệt Nhung và Lang Mậu.