Đấu Trí Với Trà Xanh, Bảo Vệ Nam Chính Của Ta


Chương 11

Cũng phải, người bình thường ít nhất cũng phải khách sáo vài câu, nào ngờ ta từ chối thẳng thừng.

Nàng ta nhanh chóng bước tới, chặn trước xe, dịu dàng nói: “Đã cùng đường, tướng quân cho Vân Nhi đi nhờ một đoạn, phủ Tĩnh quốc công có việc vui, trễ giờ thật là thất lễ.”

Ta nghĩ thầm, nàng ta thất lễ liên quan gì đến ta.

Nhưng không ngờ Hứa Như Vân lại kiên trì như vậy, tưởng nàng ta không đủ can đảm.

Không khỏi cảm thán, qua mấy lần đấu trí, mặt dày cũng tăng lên.

Lúc này ta khó từ chối, chủ yếu là không nghĩ ra lý do chính đáng.

Nên đành nghiến răng gật đầu.

Để phòng nàng ta giở trò “vô tình” ngã vào lòng Lâm An Đình, ta giơ tay đỡ nàng ta lên xe.

Đổi lại ánh mắt kỳ lạ của Lâm An Đình.

Ta: “…”

Thật sự quá mệt!

14

Lên xe, ta và Lâm An Đình ngồi một bên, nàng ta ngồi bên kia.

Khó được cơ hội như vậy, nàng ta đương nhiên phải thể hiện.

Trước tiên lễ phép cảm ơn ta và Lâm An Đình.

Ta đương nhiên không muốn đáp lễ.

Nhưng nếu ta không đáp, Lâm An Đình vì lễ nghi sẽ nói chuyện với nàng ta.

Vậy chẳng phải đúng ý nàng ta sao?

Nên ta giả vờ cười, trò chuyện với nàng ta.

“Hôm nay muội muội thật xinh đẹp.” Ta nói.

“Sao dám, không bằng tỷ tỷ quốc sắc thiên hương.” Nàng ta đáp.

Hừ, trong lòng ta lạnh lẽo cười.

Lại dùng kế lùi một bước tiến hai bước.

Nhìn nàng ta, đúng lúc nàng ta cũng nhìn lại.

Ánh mắt giao nhau, như có tia lửa.

“Y phục của tỷ tỷ mua ở đâu vậy, rất hợp với khí chất của tỷ.” Lần này nàng ta chủ động tấn công.

Như đang khiêu khích ta.

Hừ.

Trong lòng ngọn lửa nhỏ bùng cháy.

Một đời mạnh mẽ, sao có thể thua?

Nhưng bề ngoài vẫn e lệ cười, nắm tay Lâm An Đình: “Cái này tỷ cũng không rõ, là phu quân chọn cho ta. Được muội muội khen đẹp, chắc mắt của phu quân cũng không tệ, phải không, phu quân~”

Bị đột ngột gọi tên, Lâm An Đình: “…”

Hắn im lặng một lúc rồi gật đầu: “Ừ.”

Ta hài lòng nhìn hắn.

Tốt, y phục này đương nhiên không phải hắn mua.

Lúc chọn, hỏi hắn mặc cái nào đẹp, hắn chỉ nói cái nào cũng đẹp.

Không một lời khuyên thực tế.

Nhưng lần này hắn phối hợp rất tốt.

Quả nhiên là đứa trẻ đáng dạy.

Nhìn Hứa Như Vân.

Nụ cười giả tạo của nàng ta sắp tan vỡ.

Tiểu hồ ly, muốn đấu với ta ư?

Ta liền càng sát lại gần Lâm An Đình hơn, như muốn dán vào người hắn.

Hứa Như Vân nhìn ta đầy phẫn hận, đột nhiên mở miệng: “Tỷ tỷ và tướng quân quả nhiên ân ái. Cho dù là ở bên ngoài cũng đặt hết mọi tâm tư lên người tướng quân, không để ý ánh nhìn của người khác.”

Ta sững sờ. Lập tức nghe ra là nàng ta đang giễu cợt ta.
 

Ta nhẹ nhàng liếc nàng ta một cái.