Chương 9
Ừ, ta đọc tiểu thuyết cả đêm.
Lúc này ta mới thong thả rời khỏi lòng Lâm An Đình, nói với Hứa Như Vân: “Muội muội, ngại quá để muội thấy chuyện cười rồi.”
Nhìn khuôn mặt thanh tú của nàng ta biến thành màu xám xịt, ta đắc ý vuốt tóc, chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Đang đắc chí, bỗng nghe sau lưng vang lên giọng nói: “Hừ, chân mềm nhũn à…”
Ta đờ ra.
Sao có cảm giác… tự mình chuốc họa vào thân thế này?
11
Sau khi vào Tú Tiên Lâu, Hứa Như Vân ngồi ăn chung bàn với chúng ta.
Dù sao mọi người cũng đã quen biết, gặp nhau tình cờ như vậy, không có lý do nào để bỏ qua nàng ta mà chỉ ăn riêng.
Vì vậy, chúng ta quyết định ngồi cùng nhau, ta và Lâm An Đình ngồi một bên, Hứa Như Vân ngồi đối diện.
Món ăn nhanh chóng được mang lên, Hứa Như Vân ăn từng miếng nhỏ, dáng vẻ vô cùng thanh lịch, chỉ là ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm An Đình.
Ta thấy khó chịu.
Bề ngoài vẫn giữ nụ cười, ta dùng đũa gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát của Lâm An Đình.
Giọng dịu dàng nói: “Phu quân, chàng ăn nhiều vào.”
Khi hắn nhìn ta, ta lập tức ra hiệu bằng mắt: Gắp đồ cho ta đi.
Chàng bất lực nhìn ta một cái, nhưng vẫn im lặng, gắp một miếng tôm cho ta.
Ánh mắt này ta hiểu rõ.
Đúng vậy, ta đã từng nói dùng đũa gắp đồ ăn chung có thể gây lây nhiễm chéo, không nên làm như vậy.
Nhưng lúc này khác với lúc đó.
Ở trong giang hồ, đôi khi con người ta phải làm những điều không thể không làm.
“Cảm ơn phu quân~” ta lại gắp một miếng cho hắn, “Nào, thiếp nhớ chàng thích ăn món này nhất.”
Liếc nhìn Hứa Như Vân một cái.
Nhìn chúng ta âu yếm như vậy, nàng ta ngồi đối diện tay cầm đũa gần như bẻ gãy.
Ta lại thấy sướng.
Sau khi ăn xong, lúc xuống lầu, Hứa Như Vân đi trước, Lâm An Đình ở vị trí sau một chút, ta chậm lại một bước, nắm tay Lâm An Đình đi cuối cùng.
Lúc này, đột nhiên có tiểu nhị bê đồ ăn đi lên.
Trong chớp mắt, ta nảy ra ý nghĩ.
Nhìn vị trí hiện tại của ba người, tiểu nhị muốn đi qua có lẽ hơi chật.
Người đầu tiên bị va phải chính là Hứa Như Vân.
Ta cảnh giác cao độ.
Nếu là ta, có lẽ sẽ giả vờ bị va vào, sau đó ngã vào vòng tay Lâm An Đình.
Nhìn Hứa Như Vân, đúng như dự đoán, trong khoảnh khắc tiểu nhị đi tới, nàng ta ngã về phía Lâm An Đình.
Ta không suy nghĩ, lập tức đẩy Lâm An Đình sang một bên, tự mình đỡ lấy nàng ta.
Nàng ta ngã vào lòng ta, một tay vô tình đặt lên ngực ta.
“A, cảm ơn…” Lời cảm ơn của nàng ta dừng lại, có lẽ cũng cảm thấy cảm giác không đúng.
Ngẩng đầu lên, là ta.
Là ta với nụ cười rạng rỡ.
Ta ưỡn ngực, cười tươi: “Không cần khách sáo.”
Mặt nàng ta tái mét.
Bước ra khỏi Tú Tiên Lâu, nhìn theo Hứa Như Vân rời đi trên xe ngựa.
Ta vui mừng vì đã ngăn cản được sự tiếp xúc giữa nàng ta và Lâm An Đình.
Lúc này, Lâm An Đình đứng sau lưng ta, giọng trầm buồn nói: “Quả nhiên nàng rất thích nàng ta.”
Cái gì?
Tim ta đập mạnh.