Đấu Trí Với Trà Xanh, Bảo Vệ Nam Chính Của Ta


Chương 8

Thế là lại giả vờ tốt bụng đỡ Hứa Diệu Vân: “Tẩu tẩu mau đứng dậy đi.”

Bầu không khí bề ngoài lại vui vẻ, nhưng thực ra ba chúng ta, mỗi người một ý.

Cuối cùng cũng hồi phủ, từ biệt Huệ Bình công chúa, An Dương hầu phu phụ ra cửa tiễn chúng ta.

Mấy người nói vài câu xã giao, Lâm An Đình đỡ ta lên xe.

Xe từ từ lăn bánh.

Ta chợt động lòng, khẽ vén rèm cửa sổ, nghe gió đưa lại tiếng An Dương hầu vui vẻ nói chuyện với Hứa Diệu Vân: 

“… Hôm nay may có đệ muội, ngày khác phải cảm tạ nàng ấy!”

Vừa dứt lời, Hứa Diệu Vân đã giẫm lên chân hắn ta, giận dữ bỏ đi.

An Dương hầu ngơ ngác ôm chân kêu đau, hướng theo bóng lưng ả ta gọi: “Tại sao chứ”

Ta buông rèm, cười khúc khích, mặt tươi như hoa.

Lâm An Đình đối diện thì hơi rùng mình, nghi hoặc nhìn ta: “Có chuyện… gì vậy?”

10

Mấy ngày sau, ta tưởng Hứa Như Vân sẽ tìm cách lấy lý do “cảm tạ” đến tướng quân phủ hoặc mời Lâm An Đình đến nhà, nhưng có lẽ bị Hứa Diệu Vân răn đe, nên không có chuyện gì xảy ra.

Ta không khỏi thở dài, cảm giác như mình là kẻ thích phá rối.

Mấy ngày này trong phủ thật buồn chán, ta chỉ ngủ hoặc đọc tiểu thuyết.

Hôm nay Lâm An Đình không thượng triều, ta bảo hắn dẫn ta ra ngoài chơi.

Ngồi xe ngựa, hắn đưa ta đến tửu lâu sang trọng nhất kinh thành – Túy Tiên Lâu.

Lâm An Đình xuống xe trước, ta vừa định xuống thì nghe bên ngoài vang lên tiếng gọi quen thuộc: 

“Tướng quân! Thật trùng hợp, ngài cũng đến đây dùng bữa!”

Giọng nói tràn đầy vui sướng.

Ta choáng váng.

Sao Hứa Như Vân lại ở đây?

Ta nhanh chóng vén rèm lên, quả nhiên thấy khuôn mặt đáng thương của Hứa Như Vân.

Hôm nay nàng ta mặc một bộ váy màu nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, như một đóa hoa nhỏ đung đưa trong gió, thanh lệ đáng yêu.

Ta nhìn xuống mình, vì chỉ là ra ngoài chơi nên mặc bộ thường ngày, mặt cũng chỉ trang điểm sơ sài, tuy không xấu nhưng so ra…

Ta tức giận nắm chặt tay.

Tuyệt đối không thể thua!

“Phu quân~” ta dịu dàng gọi Lâm An Đình, hắn nghi hoặc nhìn ta.

Ta giơ tay ra, ý bảo hắn đỡ ta xuống xe.

Hắn dù nghi ngờ vẫn làm theo.

Sau đó ta giả vờ trượt chân, cố ý ngã vào lòng hắn.

Hắn sững sờ: “Nàng…”

“Im đi! Ôm chặt ta!” Ta thì thầm trong lòng hắn.

Tất nhiên ta biết hắn muốn nói gì, vừa nãy đi vững vàng, cố ý trượt chân, người khác không thấy, hắn sao không thấy?

Hắn siết chặt vòng tay ôm ta.

Ta làm bộ vung tay đấm nhẹ vào ngực hắn: “Đều do tối qua… giờ chân thiếp còn mềm nhũn!”

Ta nói đủ to để Hứa Như Vân nghe thấy, nhưng góc độ này không nhìn thấy biểu cảm nàng ta.

Đang đoán xem nàng ta phản ứng thế nào, thì nghe giọng nghi hoặc hơn từ phía trên: “Tối qua nàng không phải…”

Ta vội véo vào eo hắn.

Tối qua ta làm gì, ta còn không biết sao?