Chương 18
Hắn ngẩng đầu, tát ta lần thứ ba: “Im miệng!”
Ngay lúc đó, sau đầu hắn như bị đánh mạnh.
Hắn gục xuống.
Ta ngơ ngác ngẩng đầu.
Thấy một bóng người cầm đá đứng phía sau.
Là Hứa Như Vân.
21
Nàng ta bước tới, không nói gì, cởi dây trói cho ta, quay đi hướng ra phía rừng bên ngoài.
Ta đứng dậy, lặng lẽ theo sau.
Mưa càng lúc càng lớn, hai người im lặng đi trong mưa.
Ra khỏi rừng, nàng ta đột nhiên dừng lại.
Ta thở phào, giờ đã an toàn.
Mưa vẫn rơi, ta thấy người mềm nhũn, không còn sức.
Ta cố gắng nói: “Cảm ơn ngươi đã quay lại cứu ta…”
“Đừng lại gần!” Nàng ta đột nhiên hét lên.
Ta đứng sững.
Không hiểu chuyện gì.
Chỉ thấy nàng ta quay lại, giọng nghẹn ngào: “Khương Kỳ, tỷ biết không, lúc đó chính là như vậy, khi ấy ta sắp bị cướp làm nhục, Lâm An Đình đã một đao giết chết tên đó.”
Từ đó, hắn đã ở trong tim ta.
Luận gia thế, luận nhan sắc, ta có điểm nào không bằng tỷ tỷ.
Nhưng tại sao hắn không nhìn ta lấymột cái?
Vì hắn, ta bỏ qua tự tôn, bất chấp thủ đoạn, ta hỏi tỷ tỷ, có phải ta sai không?”
Âm thanh bỗng nhiên biến thành rất to nghe như tiếng hét lên của nàng ta:
“Khương Kỳ, Ta ghen tỵ với tỷ! Ghen tỵ đến mức hận không giết được tỷ!”
Giọng nói cuối cùng trở thành tiếng khóc, nàng ta như đứa trẻ ngồi xuống khóc nức nở.
Ta nhìn nàng ta.
Lòng đối với nàng ta chợt nguôi ngoai.
Ta bước tới, ngồi xuống, không biết an ủi thế nào.
Chợt nghe nàng ta nhẹ giọng nói: “Thật xin lỗi…”
Cơn mưa ngày xuân vẫn cứ tả tích rơi, dường như trận mưa này đã cuốn trôi sạch sẽ những oán hận của chúng ta.
Ta vỗ vai nàng ta, nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta tìm cách về trước đi.”
Hứa Như Vân như trút được gánh nặng, gật đầu, dùng tay áo lau mặt, nhưng vẫn không nói gì.
Ta không để ý, đang định đứng dậy, nhưng đầu óc choáng váng.
Chân mềm nhũn, ngã xuống.
Mơ hồ nghe tiếng Hứa Như Vân khóc gọi: “Khương Kỳ, tỷ đừng chết!”
22
Tỉnh lại một lần nữa đã về phủ tướng quân.
Thúy Nhi thấy ta mở mắt, mừng rỡ:
“Phu nhân, người tỉnh rồi!”
Lâm An Đình cũng nắm tay ta, ân cần:
“Phu nhân tỉnh rồi!”
Ta bất lực, thấy hai người này diễn quá lố.
Chợt nhớ chuyện trong rừng, vội hỏi tình hình hiện tại, ta về bằng cách nào?
Lâm An Đình đáp:
“Hôm qua nghe tin báo từ vệ sĩ đi cùng, nói hai người mất tích ở quán trà. Ta lập tức dẫn người đi tìm, phát hiện hai người ở rìa rừng. Phu nhân, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Ta trầm ngâm, bỗng hỏi:
“Hứa tiểu thư nói thế nào?”
“Nàng ta bảo đợi phu nhân tỉnh dậy hỏi.”
Ta im lặng.
Nàng ta đang trao quyền quyết định cho ta.
Dù là tố giác âm mưu của nàng ta, hay giấu đi, đều do ta quyết định.
Ta nói:
“Là tàn dư bọn cướp lần trước, hắn bắt cóc ta, Hứa tiểu thư đã cứu ta.”
Định lảng sang chuyện khác, nhưng Lâm An Đình lại hỏi:
“Thật sao?”
Hơi giật mình, ta ngẩng lên thấy ánh mắt của hắn trong veo, như đã biết hết.
Mệt mỏi không muốn nghĩ, ta gật đầu:
“Đương nhiên là thật.”
Tay hắn chạm nhẹ vào má ta, dịu dàng:
“Phu nhân nói gì cũng được.”
Mặt ta đỏ bừng, không hiểu anh bị gì.
Đúng lúc đó, “ầm” một tiếng vang lên.
Mọi người cùng nhìn xuống bụng ta.
Xấu hổ muốn độn thổ, nhưng ta vẫn gượng:
“Từ hôm qua đến giờ chưa ăn, bụng ta kêu một tiếng, không được à?”
Lâm An Đình nghiêm túc gật đầu, bảo Thúy Nhi chuẩn bị cơm.
Để cứu vãn thể diện, ta lải nhải:
“Chuyện này đáng lẽ phải nghĩ tới từ sớm chứ? Sao không chuẩn bị sẵn đồ ăn?”