Chương 11
19.
Thái hậu và Tiêu Dung Hằng rất giống nhau. Một khuôn mặt ôn hòa đến cực điểm, một đôi mắt nhìn thế nào cũng cảm thấy vô cùng chân thành. Có lẽ ở trong chùa lâu, lời nói cử chỉ đều mang vài phần độ lượng chúng sinh.
Thấy ta đến cũng chỉ dịu dàng từ bi vẫy tay, đợi ta ngồi xuống, thậm chí tự mình rót một ly trà cho ta.
“Nữ nhi của Bùi Lãng chớp mắt đã lớn như vậy rồi.”
“Có lẽ ngươi đã quên, khi còn nhỏ, bản cung còn bế ngươi, nhỏ xíu đáng yêu, khi đó bản cung đã thấy có duyên với ngươi.”
“Khi đó ngươi mới mười mấy tuổi, sinh thần bản cung hỏi ngươi muốn gì, ngươi khóc lóc đòi gả cho Cảnh Ngọc, bệ hạ đích thân ban hôn cho hai đứa, không ngờ vòng đi vòng lại, ngươi lại trở thành con dâu của bản cung.”
Ta cầm ly trà trong tay, chỉ rũ mắt: “Không biết thái hậu nương nương triệu kiến là vì chuyện gì?”
Tạ thái hậu thở dài một hơi: “Ngươi có biết, vì sao bản cung muốn ngươi làm vợ Dung Hằng không?”
“Thần thiếp không biết.”
“Tính tình của Dung Hằng nói hay là ôn hòa, nói không hay là nhu nhược, trong lòng bản cung, hắn không phải là người thích hợp nhất để làm hoàng đế. Nhưng An Nhi thì khác…”
Ta ngước mắt nhìn bà ta, nhắc đến tiểu nhi tử, mắt bà ta đều sáng lên.
“Dù An Nhi tính tình có phần ngang bướng nhưng bản cung nhìn ra, đứa trẻ này sau này ắt sẽ có tiền đồ rộng lớn. Bản cung chọn ngươi, không phải là chọn một vị hoàng hậu tài giỏi cho Dung Hằng. Đợi sau khi Dung Hằng chết, An Nhi kế vị, cần một vị thái hậu đủ mạnh để củng cố địa vị của hắn.”
Đối với cái chết của Tiêu Dung Hằng, bà ta còn lạnh lùng hơn ta tưởng tượng.
Giọng ta mang theo vài phần cay đắng: “Nương nương vạn thọ vô cương, đương nhiên là chỗ dựa vững chắc của điện hạ, cần gì phải…”
Bà ta lắc đầu, vô cùng hài lòng: “Bản cung và ngươi khác nhau, Tạ gia không phải là chỗ dựa của bản cung, trong triều cũng không có thế lực của bản cung, Tân đế cần một vị hoàng tẩu nắm giữ binh quyền, giúp hắn dọn dẹp chướng ngại để đăng cơ xưng đế. Nhưng ngươi lại xuất sắc hơn cả bản cung tưởng tượng. Triều đình được an định, sớm hơn bản cung nghĩ đến mười năm.”
Tay ta run lên, chén trà rơi khỏi tay, vỡ tan trên sàn nhà. Thì ra từ đầu tới cuối, Tiêu Dung Hằng chỉ là một quân cờ của bà ta. Một người mẹ thiên vị lại có thể làm đến mức này.
Thái hậu chau mày, tỳ nữ phía sau tiến lên thay cho ta một ly trà mới.
“Thần thiếp còn một việc muốn hỏi.”
“Hỏi đi.”
“Độc trong người bệ hạ, có phải là do nương nương ra tay hay không?”
Bà ta không trả lời mà chỉ mỉm cười nhìn ta. Nhưng ta đã biết sự thật từ đôi mày thản nhiên của bà ta.
“Dung Hằng trúng An Lạc Tán, vốn không có thuốc giải. Nhưng trước kia nếu không dùng cách này, bản cung và hắn đều sẽ chết trong thâm cung ăn thịt người này. Hắn đau khổ nhiều năm như vậy, bản cung là mẹ hắn, đương nhiên cũng vô cùng đau lòng. Năm nay bản cung sẽ dừng độc trên người hắn, sang xuân năm sau, để hắn vui vẻ mà đi. Nhưng những điều này, phải đợi thái hậu xác nhận hắn không còn nhiều thời gian, nhường ngôi cho An Nhi rồi mới tính.”
Không đợi được đến xuân năm sau nữa rồi. Hắn đã ngừng thuốc, không sống qua nổi mùa thu năm nay.
Sắc mặt ta trắng bệch, Tạ thái hậu dường như không hề hay biết, bà ta đẩy ly trà về phía ta:
“Uống ly trà này, sau này tân đế đăng cơ, ngươi vẫn là thái hậu cao cao tại thượng.”
20
Lại có tuyết rơi.
Ta vịn khung cửa bước ra khỏi Vĩnh Thọ cung, dùng sức mạnh đến mức muốn bóp nát khung cửa.
Tạ Cảnh Ngọc cầm ô đi đến trước mặt ta. Thái hậu đã cho hắn quyền thống lĩnh Ngự Lâm quân, hiện tại hắn nắm trong tay trọng binh, đương nhiên là vô cùng đắc ý.
“Thần đã sớm nói, mối nhân duyên này của nương nương là đại hung.”
“Cứ lo chuyện của ngươi đi.”
Tạ Cảnh Ngọc nhún vai, không để ý.
Tạ thái hậu không hề vô tranh như bà ta nói, trên thực tế, cho dù bà ta ở trong Phật đường nhiều năm, trong cung này vẫn đầy rẫy tai mắt của bà ta.
Môn phiệt quyền quý phần lớn đều lấy bà ta làm chủ, Thẩm Thanh Đường từ nhỏ đã được đưa đến chùa Thiên Ninh, ở bên cạnh thái hậu nghe bà ta dạy bảo. Nếu không phải gần đây ta đã bẻ gãy quá nhiều cánh tay của bà ta thì bà ta cũng sẽ không lộ diện vào lúc này.
Biến trưởng tử thành bậc thang để trèo lên, lôi kéo ta vào cùng một phe cánh, đợi đến khi Tiêu Dung An thật sự kế thừa ngôi vị hoàng đế, hắn sẽ có một triều đình chỉ biết răm rắp một mực nghe theo. Đây chính là nữ nhân quyền lực nhất thế gian này.
Thật sự đã làm cha mẹ yêu con một cách chân chính, ắt phải tính toán cho con thật sâu xa.
Không đánh mà đã có được thứ bà ta muốn. Nhưng nếu bảo bối của bà ta chết thì sao?