Gia Nhân


Chương 14

Thẩm Thanh Đường phát điên rồi, không biết là thật hay giả. Trước kia coi trọng thể diện nhất, giờ bị nàng ta vứt bỏ sau đầu, cả người điên điên khùng khùng nhảy múa trong sân suốt ngày đêm. Vẫn là Tạ Cảnh Ngọc không đành lòng, mang nàng ta trói vào Phật đường.

“Nàng ta cứ nhảy, chân ta cũng đau.”

Tạ Cảnh Ngọc giải thích như vậy, ta biết hắn không nói dối. Bởi vì ngày đó ta ra lệnh vả miệng Thẩm Thanh Đường hai mươi cái, sau đó Tạ Cảnh Ngọc xuất hiện, hai bên mặt tuấn tú cũng đỏ bừng.

Thế đạo thái bình, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp. Nhưng cuối cùng cũng có ngày phải chia ly.

Hoàng đế băng hà vào ngày xuân phân năm sau. Hắn sống lâu hơn cả thần y và thái hậu phán đoán.

Đó là một buổi trưa như mọi ngày, tấu chương không nhiều như mọi khi, hắn nói muốn ra khỏi cung xem, ta liền dẫn hắn đến đài vọng cảnh bên ngoài hoàng thành.

“Đi theo con đường này về phía trước, phía trước có một ngọn núi, bên ngoài núi là thôn Điền Gia, phụ thân ta khởi nghiệp ở đó, đỗ khoa cử võ trạng nguyên, trở thành vị tướng quân bảo vệ đất nước.”

“Nhìn về phía sau, chính là thiên hạ của bệ hạ. Vương nhị nương ở đầu ngõ ngày ngày bán đậu hũ, Lý đại thúc làm nghề rèn sắt vẫn chưa mua được cửa hàng của riêng mình, Tiểu Linh Đang ở Túy Tiên Lâu hát những khúc do nàng tự biên, hát đến khản cả giọng.”

Hắn cười: “Sao nàng quen biết hết mọi người vậy?”

Ta cũng cười: “Nói cho chàng một bí mật. Kiếp trước ta là một ả độc phụ, bản thân sống không thoải mái cũng muốn người khác không thoải mái. Vì vậy ta đi khắp ngõ ngách, hỏi thăm chuyện xui xẻo của người khác. Nhưng ta phát hiện ta sai rồi.”

“Sai ở đâu?”

“Ta hỏi Vương nhị nương có gì không thoải mái, nàng cười cười, cho ta một miếng đậu hũ miễn phí; ta hỏi Lý đại thúc có khi nào không thoải mái, hắn thở dài, nhặt bảo kiếm ta đánh rơi trên mặt đất, lặng lẽ mài cho ta sắc bén hơn; ta hỏi Tiểu Linh Đang có gì không thoải mái, nàng mở to mắt, kéo ta vào Túy Tiên Lâu, phòng ngủ của nàng dán đầy những khúc nàng tự biên, nàng nói sẽ có một ngày khúc hát của nàng vượt ra khỏi nước Sở, hát ra thế giới, nhưng thấy ta không vui, nàng quyết định hát tất cả bài hát của nàng cho ta nghe. Sau ngày đó, ta thầm thề rằng, nếu có kiếp sau, ta nhất định không làm một ả độc phụ nữa…”

Hắn tựa vào vai ta, hơi thở dần yếu ớt: “Vậy Gia Nhân thì sao? sau này Gia Nhân ở đâu?”

Ta rũ mắt: “Gia Nhân hóa thành cát bụi rồi. Gia Nhân sớm đã tan biến trong vườn hoa của Thái Cực Cung rồi.”

Hắn khẽ cười, ta cũng cười.

Năm mười một tuổi, ta theo cha huynh đến Tây Bắc trấn áp phản tặc, thái tử còn trẻ tuổi theo quân xuất chinh. Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy núi tuyết, ta lén lút sau lưng cha và huynh trưởng, đi chơi ở núi tuyết, nhưng vì tuyết lở bất ngờ mà bị chôn vùi trong núi sâu.

Cũng chính năm đó, mẫu thân của Tạ Cảnh Ngọc mới qua đời, phụ thân hắn lại muốn mưu toan lập thứ huynh của hắn làm thế tử, giao binh quyền trong tay cho thứ tử.

Tạ Hầu nói Tạ Cảnh Ngọc là kẻ ngỗ nghịch, tương lai chỉ cần làm một công tử bột bình thường, rong chơi khắp nơi là tốt rồi. Nhưng Tạ Cảnh Ngọc lại đại nghịch bất đạo, đào mộ mẫu thân, bộ thi hài từ đầu đến cuối đều là màu tím sẫm, trong bụng thậm chí còn có một bộ hài cốt hài nhi chưa thành hình.

Hắn lặng lẽ nuốt xuống cơn giận này, lén lút theo quân đội nhà họ Bùi đến Tây Bắc, muốn dựa vào bản thân lập công. Nào ngờ nửa đêm đối diện trăng sáng nhớ thương mẫu thân, lại nhìn thấy một nha đầu lén la lén lút.

Hắn theo nàng vào sâu trong núi, vừa vặn cứu nàng khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Đáng tiếc bản thân vì cứu người mà lâm vào tình trạng nguy kịch, còn chưa kịp lập công đã bị đưa về Tạ gia trong tình cảnh thảm hại.

Tạ Hầu muốn vứt bỏ hắn, trên dưới Tạ gia không ai chịu cứu hắn. Chính là Thái hậu đã cho hắn một cơ hội. Đó là lần đầu tiên hắn gặp Thẩm Thanh Đường.

Sau này hắn được Thái hậu sủng ái, trở về phủ, tự tay giết chết thiếp thất và thứ huynh của phụ thân, giành lại tất cả những gì thuộc về mình.

Một năm sau, tiểu nữ nhi nhà họ Bùi hồi triều, khóc lóc đòi gả cho ân nhân cứu mạng, Tiên Đế đã ban hôn cho họ.

“Đều là chuyện đã qua, bệ hạ không nói, thần thiếp cũng đã quên rồi.”

Giọng nói của ta không tự chủ được mà nhỏ nhẹ hơn nhiều, hắn chậm rãi nhắm mắt lại. Có lẽ sẽ không bao giờ mở ra nữa. Có lẽ là bởi vì đã lo sợ quá lâu, đến ngày này, ta ngược lại không khóc được nữa.

Hoàng hôn buông xuống, ta nhìn thấy bóng dáng Tạ Cảnh Ngọc, không biết hắn đã đứng đó bao lâu.

“Ngày đó trong cung của nàng, nàng đã hứa sau khi rửa sạch oan khuất sẽ cùng ta rời khỏi kinh thành du sơn ngoạn thủy, ta mới đồng ý giúp nàng.”

Ta lặng lẽ nhìn hắn, cười với hắn.

“Phu quân bị ta lừa nhiều lần như vậy, sao vẫn chưa rút ra được bài học.”

Hắn tức giận nhưng cũng không còn gì để nói.

“Nếu ngươi muốn đi, thiên hạ rộng lớn, tùy ngươi.”

Hắn thở dài một hơi: “Thôi vậy, ta cũng mệt rồi. Cứ để ta xem, xem nàng làm thế nào để trở thành nữ đế đệ nhất thiên hạ.”

Mùa xuân lại đến, vạn vật hồi sinh.

Chính là vì biết thế gian hoang vu, cho nên mùa xuân mới lặp đi lặp lại.

【KẾT THÚC】