Chương 4
Người kia vốn đang cong môi, không biết bộ dáng ta như thế nào mà lại khiến hắn luống cuống tay chân.
“Khóc cái gì? Giờ hối hận còn kịp, chuyện sau này tự có trẫm lo liệu thay nàng…”
Tiêu Dung Hằng đang lau nước mắt cho ta.
Thì ra ta đang khóc. Thì ra ta còn có thể khóc.
“Ai nói thần muốn đổi ý, thần nguyện ý. Là thần tự mình tiếp nhận ý chỉ, thần biết mình đang làm gì.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, trong giọng nói nhẹ nhàng lộ ra một chút chua xót: “Nhưng trẫm vẫn luôn cho rằng… cho rằng nàng có ý với Tạ nhị công tử.”
Ta ngẩn người, biểu tình trong nháy mắt trở nên quái dị, trong lòng tựa hồ như ăn phải phân, vô cùng khó chịu.
Chốc lát sau, ta kiên định lắc đầu.
“Sao Bệ hạ lại nghĩ như vậy? Thần và Tạ Cảnh Ngọc có thâm cừu đại hận, hận không thể uống máu ăn thịt hắn.”
Ta nắm lấy tay hắn, nói ra lời nói thật lòng mà hai đời ta chưa từng nói ra.
“Bệ hạ mới là người quan trọng nhất của thần.”
Hồi lâu sau Tiêu Dung Hằng muốn nói lại thôi, cuối cùng nuốt xuống lời muốn nói. Hắn nhìn ta như nhìn một đứa trẻ.
“Thánh chỉ phong Hậu chính thức đã qua Lễ bộ lập sách, ngọc tỷ đóng dấu, không bao lâu nữa sẽ ban xuống Bùi gia rồi chiêu cáo thiên hạ. Một tháng sau, nàng chính là Hoàng hậu của trẫm.”
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn. Tay áo hắn vương hơi lạnh, không biết đã đợi bên ngoài bao lâu. Có lẽ kiếp trước cũng như vậy, từ khi Thái hậu hạ chỉ đến bây giờ, hắn vẫn luôn đợi ở bên ngoài.
Biết bị từ chối, hắn nửa hiểu rõ, nửa vui mừng rời đi, không để lại chút dấu vết nào.
7.
Thẩm phủ khí phái, từng viên gạch, từng mái ngói, từng cọng cỏ, từng cái cây đều cực kỳ tinh xảo.
Bữa tiệc ngắm hoa của Thẩm Thanh Đường mời toàn quý nữ Kinh thành, hoàng đế cải trang vi hành đương nhiên không nằm trong số khách được mời. Hắn hồi cung, một mình ta vào Thẩm phủ.
Người xưa, cảnh cũ vẫn như xưa, nhưng ta đã không còn là ta của ngày trước. Ta cùng Lưu Ly đi trong hành lang quanh co như trong ký ức, ở cuối hành lang nhìn thấy hai vị tiểu thư đang đi về phía ta.
Muội muội Lễ bộ thị lang Tô Minh, nữ nhi của Đại lý tự thiếu khanh Giang Thấm. Đều là khuê mật của Thẩm Thanh Đường, hồng nhan tri kỷ của Tạ Cảnh Ngọc.
Người đi đầu vừa thấy ta liền khí thế hung hăng xông tới:
“Ngươi đến đây làm gì? Khi nào thì phủ A Đường mời một kẻ thô bỉ, tâm tư độc ác như ngươi? Sao hả? Vô cớ vu khống, tống Tạ nhị công tử vào Đại lý tự vẫn chưa đủ, giờ lại đến làm phiền ai?”
Thẩm Thanh Đường là quý nữ đứng đầu kinh thành, phụ thân nàng là Thủ phụ đương triều. Thẩm thủ phụ đại diện cho môn phiệt quyền quý, chưa từng tham gia tranh đấu đảng phái, ở trên triều thì quyền cao chức trọng, ở bên ngoài thì danh tiếng hiển hách.
Khả năng hô ứng của Thủ phụ đại nhân còn lợi hại hơn cả Tân đế vừa mới đăng cơ. Ai cũng cho rằng Thẩm đại tiểu thư sẽ làm Hoàng hậu. Ngay cả Thẩm Thanh Đường cũng nghĩ như vậy, Thẩm gia bồi dưỡng nàng làm hậu phi, đối với nàng, Tạ Cảnh Ngọc ngay từ đầu đã không có chút cơ hội nào rồi.
Nhưng hiện tại, thái độ của những cô nương này đối với ta chính là thái độ của môn phiệt quý tộc đối với cận thần của Hoàng đế.
Tô Minh cẩn thận dè dặt kéo tay nàng ta: “Ngươi cẩn thận một chút, nàng không giống chúng ta, nàng có chức quan trong người.”
Giang Thấm hừ lạnh một tiếng: “Thì sao, ta nói có câu nào không phải là sự thật sao? Cha ta nói với ta, nàng ta có thể leo lên đến ngày hôm nay, không biết đã vu khống bao nhiêu trung thần lương tướng, không biết đã giết bao nhiêu người. Huống chi, cho dù ta có mắng nàng ta thì sao, có bản lĩnh thì đánh chết ta ở đây đi, nàng ta có dám không?”
Ta nhìn nàng ta bằng ánh mắt hứng thú, trên mặt không để lộ, trong đầu lại hiện lên thảm cảnh của nàng ta ở kiếp trước. Đại quân Tạ Cảnh Ngọc công thành, nàng ta bị áp giải ra tiền tuyến, thân thể gầy yếu không cầm nổi trường thương, lại bị ép lên chiến trường.
Nữ tử khóc đến thê lương, vừa khóc vừa gào thét chạy về phía thủ lĩnh quân địch, lại bị một mũi tên xuyên tim, chết không nhắm mắt.
Thấy ta hồi lâu vẫn không đáp lời, vị thiên kim kia càng thêm ngạo mạn:
“Bùi Gia Nhân, nói thật cho ngươi biết, trong cung sắp lập sách phong phi, Thanh Đường của chúng ta đứng đầu trong danh sách bốn người, ít nhất cũng là Quý phi. Bữa tiệc hôm nay lấy danh là ngắm hoa, thực chất là chúng ta chúc mừng Thanh Đường. Ngươi đừng hòng phá hỏng bữa tiệc ngắm hoa này, nếu không ngày sau Thanh Đường lên làm Hoàng hậu, nhất định sẽ không bỏ qua cho con chó săn đơn độc canh giữ cửa nhà như ngươi!”
“Ngươi!” Lưu Ly muốn thay ta ra mặt lại bị ta dùng cánh tay ngăn lại.
“A Thấm, A Minh không được vô lễ!”
Góc rẽ có bóng dáng vội vã, gấm vóc phù quang như làn nước gợn sóng, Thẩm Thanh Đường ăn mặc như tiên nữ, cho dù là chạy cũng đẹp đến mê hồn.
Nhưng ta nhìn thấy không phải nàng mà là khuôn mặt ung dung tự tại sau lưng nàng. Chỉ nhìn nhau từ xa, ta đã biết, hắn cũng trọng sinh rồi.