Gia Nhân


Chương 2

3

Ta và Tạ Cảnh Ngọc vốn là thù địch.

Thuở thiếu thời, cha và huynh trưởng của ta xuất chinh Tây Bắc, Tạ phủ phụ trách chi viện và vận chuyển lương thảo, nhưng lương thảo chậm trễ không đến, mãi đến khi quyết chiến cuối cùng, viện quân cũng không tới.

Cha và huynh trưởng của ta chết trận sa trường, mẫu thân nghe tin dữ bệnh nặng qua đời, Tạ phủ lại đổ vấy, nói cha ta đột ngột xuất binh không xin chỉ thị triều đình, trách nhiệm không phải ở hắn, chuyện này cứ thế coi như xong.

Tạ gia là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, là môn phiệt quyền quý đã hưng thịnh nhiều năm, cho dù lúc bấy giờ gia chủ Tạ thị có quan hệ với Hoàng hậu căng thẳng như người dưng, nhưng một chữ “Tạ” không thể viết ra hai người.

Không ai có thể làm chủ cho ta, cha ta xuất thân từ dân thường, dựa vào quân công phong tước, ông mất rồi, ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

Sinh thần của Tạ Cảnh Ngọc và ta là cùng một ngày, cùng một giờ, hắn được mọi người vây quanh nịnh bợ, ta lại mặc tang phục trong phủ.

Tạ phủ phái người đưa đến lễ mừng sinh thần là một cái bình hoa xấu xí đến mức không thể tả, gia nhân Tạ gia đến đưa lẽ vật còn vì dính vào khăn trắng trước sảnh, liền khoát tay nhăn mày nói xui xẻo.

Ta tự thấy nhục nhã, một mình một ngựa xông vào Tạ phủ khiến mọi người trong Tạ phủ sợ đến run rẩy. Tạ Cảnh Ngọc đang uống rượu trước sảnh, tươi cười rạng rỡ, đang nói chuyện gì đó với Thẩm Thanh Đường bên cạnh, giống như một đôi kim đồng ngọc nữ.

Ta cười lạnh một tiếng, xách bình hoa đi thẳng tới, hắn vừa ngẩng đầu, câu hỏi nghi hoặc còn chưa kịp thốt ra, bình hoa đã nở rộ trên đầu hắn.

Năm ấy mười lăm, ta cười nói với hắn: “Tạ Nhị, ngươi tặng ta quà sinh thần, ta không có gì báo đáp, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tặng ngươi vầng trán điểm xuân này là hợp nhất.”

Trên dưới Tạ phủ chỉ vào ta mà mắng là đồ sao chổi xui xẻo, tang môn tinh chổi cùn không ngừng, nói ta là sao Thiên Sát Cô Tinh khắc chết cả nhà, muốn giải ta đến công đường để thiên hạ biết con gái nhà họ Bùi là hạng người gì.

Ta một thân một mình bị người xô đẩy tới lui, sơ ý một chút đã bị thương ở chân. Cuối cùng là Tiêu Dung Hằng ra mặt dàn xếp. Dùng thân phận Thái tử uy hiếp, cõng ta rời khỏi Tạ phủ.

Ta hỏi hắn: “Ngươi cũng cảm thấy ta sai.”

Bước chân hắn cõng ta rất vững, giống như giọng nói kiên định của hắn: “Không, ở chỗ cô, ngươi không bao giờ gây nên lỗi lầm.”

Dùng chân bị thương của ta đổi lấy đầu Tạ Cảnh Ngọc máu chảy đầm đìa, ta tưởng chuyện này đến đây là chấm dứt. Nhưng hai ngày sau ta tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở nơi hoang dã, tay chân bị trói, toàn thân không có sức lực, có người trói ta treo ngược lên cây, miệng cũng bị giẻ nhét chặt.

Tạ Cảnh Ngọc ngồi trên cành cây lười biếng nhìn ta, trên đầu còn quấn ba bốn vòng băng gạc: “Bùi tiểu thư chán ghét ta cũng không sao, nhưng ngày đó ngươi ở phủ ta gây ầm ĩ, dọa tới A Đường, còn làm bị thương mặt A Đường, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Ta lườm hắn một cái, bởi vì bị xem nhẹ mà hắn tức giận, xoay người rời đi, không trở lại nữa.

“Bùi tiểu thư da dày thịt béo không giống nữ tử bình thường, vết thương trên mặt A Đường với ngươi mà nói chỉ là chuyện nhỏ, vậy Bùi tiểu thư cứ treo ở đây đi.”

“Cũng coi như cho ngươi một bài học, đừng dễ dàng động đến giới hạn của người khác.”

Ta bị treo trên cây một ngày một đêm, cho đến khi người hầu trong phủ tìm đến mới được thả xuống. Đây chính là khởi đầu của sự đối địch.

Sau này tranh đoạt ngôi vị, hãm hại ám sát, âm thầm tranh đấu, qua qua lại lại càng là vì đoạt mạng người.

Cho đến năm hai mươi tuổi, ta dùng một cây trường cung, cách trăm mét bắn trúng mi tâm Khánh Vương, vẽ một dấu chấm hết cho cuộc tranh đoạt ngôi vị.

Mười năm huyết cừu, mười năm thù địch, ta cũng không ngờ, mười năm cuối cùng trong cuộc đời ta và hắn lại làm phu thê.

4.

Đúng vậy, ta chết rồi, nhưng ta lại sống lại. Trở lại mười năm trước, khi còn chưa trở thành độc phụ.

Giống như kiếp trước, Thái hậu làm chủ, vào ngày thứ hai sau khi Tiêu Dung Hằng đăng cơ muốn gả ta cho hắn. Tiêu Dung Hằng căn cơ không vững, cần nữ tử có danh vọng, có bối cảnh trong triều để củng cố thế lực. Về lý thuyết mà nói, người đó ngàn vạn lần không nên là ta.

Hậu nhân của tội thần, không thể sinh con, giết người như ngóe, tội nghiệt chồng chất, dù thế nào cũng không liên quan gì đến bốn chữ mẫu nghi thiên hạ.

Nhưng ít ai biết Tiêu Dung Hằng khi còn trẻ trúng hàn độc, nhiều năm thân thể yếu đuối bệnh tật, lại vì tranh đoạt ngôi vị mà hao tâm tổn sức, không còn nhiều thời gian, cần một nữ tử có năng lực xuất chúng phụ tá Tân vương.

Ngai vàng còn ngồi không vững, có đích tử hay không cũng không quan trọng. Như vậy, thanh mai trúc mã lại nắm trong tay đại quân còn có công lao của ta đương nhiên trở thành lựa chọn không ai sánh bằng. Nhưng ta không nhận chỉ.

Tiêu Dung Hằng nói hắn không muốn làm lỡ dở cả đời ta, bèn thẳng thừng bác bỏ ý chỉ của mẫu hậu hắn. Hắn chọn ra một nữ tử khác từ danh môn vọng tộc, phong làm Quý phi. Nữ tử kia chính là bạch nguyệt quang của Tạ Cảnh Ngọc, Thẩm Thanh Đường.

Đại hôn của Đế phi mới được một tháng, Tạ Cảnh Ngọc không biết từ đâu lật ra một tờ hôn khế tám trăm năm trước, dùng kim bài ngự tứ do Tiên đế ban cho Tạ gia để đổi một điều ước với Tiêu Dung Hằng.

Hắn muốn ta thành thân cùng hắn. Tiêu Dung Hằng cười lạnh một tiếng liền muốn bác bỏ, nhưng từ trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ta đồng ý hôn ước này.

Tạ Cảnh Ngọc dã tâm bừng bừng tất sẽ gây họa, vẫn là đặt dưới mí mắt mới có thể yên tâm. Tìm ra sơ hở của hắn, ta sẽ  diệt được cả nhà hắn. Nhưng kiếp này, ta đã thay đổi chủ ý.

Trần duyên không có kết quả, duyên nghiệt giao nhau, chi bằng ít dây dưa đi.