Chương 7
“Tống Tri Nghi phải không?” Tôi nghe thấy anh mở miệng, giọng nói còn hay hơn trên mạng nhiều.
“Vâng.”
“Rất vui được gặp em.” Anh nói một câu rồi mới bước tới.
Không biết có phải tôi ảo giác không, mà cứ thấy khóe miệng anh hơi nhếch lên.
Ngay cả ánh mắt lúc đó, cũng có chút từ ái vi diệu.
Tôi ở trong phòng thay đồ phối một bộ đồ nam theo gu thẩm mỹ của mình. Trong phòng thử đồ khác, chắc hẳn các chàng trai đang lần lượt phối đồ nữ.
Tôi hiểu ý đồ của hoạt động này, thông qua cách phối đồ, có thể thấy được xu hướng yêu thích của một người.
Sau khi kết thúc buổi quay hôm nay, sẽ đến thời gian riêng tư, tẩy trang rửa mặt, trò chuyện vài câu cũng được.
Nhưng suy cho cùng, mọi người cũng chỉ mới quen biết, ngày đầu tiên khó mà thân thiết được.
Khoảng thời gian này có thể coi là một cuộc xem mắt kín, để tránh dư luận trên mạng ảnh hưởng đến lựa chọn và phán đoán của khách mời. Tuần đầu tiên sẽ tịch thu các thiết bị điện tử.
Máy tính của tôi cũng bị tịch thu rồi.
May mà tôi không có thói quen lạ giường, nên đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Ngày hôm sau, chuông báo thức vang lên, tôi ngáp một cái rồi ngồi dậy. Lúc này mới nhớ ra mình không ở nhà mà cũng không ở trường.
Vệ sinh cá nhân qua loa, tôi thấy Tô Trạch Nghiên và Hứa Sơ Đồng đang bận rộn dưới bếp.
Một người là luật sư, một người là lập trình viên, xem ra hai người họ khá hợp nhau.
Chương trình hẹn hò là để cho khán giả xem, nên ngoại hình của khách mời không hề tệ.
Tôi cũng không tự luyến đâu, tôi đẹp là sự thật hiển nhiên rồi. Bố mẹ tôi còn hay cảm thán gen mình tốt, không làm chậm trễ hậu duệ.
Trong bếp, một đôi kia nhìn thật đẹp mắt, tôi không nhịn được đứng trên cầu thang xem một lúc.
Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam: “Có phải rất đáng yêu không?”
Âm thanh bất ngờ làm tôi giật mình, sau lưng là Từ Viễn Hằng đang nháy mắt tinh nghịch.
“Sao cậu đi không gây ra tiếng động gì thế, làm tôi hết hồn!”
Động tĩnh bên này cũng làm kinh động đến phía bếp, bầu không khí bị phá vỡ.
Từ Viễn Hằng cười hì hì: “Đừng giận mà chị Tri Nghi, em không cố ý đâu. Em không biết chị xem chăm chú như vậy.”
Tốt lắm, cái kiểu tự nhiên thân thiết này, hôm nay đã gọi chị rồi.
Tôi và Từ Viễn Hằng xuống lầu, nghe thấy Hứa Sơ Đồng nói:
“Chị và Trạch Diệp dậy sớm, trong tủ lạnh có đồ ăn nên cùng làm bữa sáng cho mọi người, sắp xong rồi.”
Chỉ vài phút sau, người ở trên lầu dưới lầu cũng lục tục xuất hiện.
Ai nấy đều rất thoải mái, mặc nguyên bộ đồ ngủ từ tối qua.
Lúc ăn sáng mọi người đều rất biết cách cư xử, hết lời khen ngợi hai vị đầu bếp cần cù.
Hứa Sơ Đồng da mặt mỏng hơn một chút, cô ấy nói: “Tôi cũng chỉ thấy trong tủ lạnh có đồ ăn đông lạnh, lấy ra hấp và nấu thêm chút đồ khác thôi.”
“Vậy nếu Sơ Đồng và Trạch Nghiên làm bữa sáng rồi, lát nữa dọn dẹp cứ để chúng tôi làm nhé.” Triệu Kỳ nói.
Nghe vậy, Từ Viễn Hằng lập tức nói: “Ăn xong cứ để em và chị Tri Nghi dọn dẹp là được.” Nói xong, cậu ấy quay sang nhìn tôi: “Được không?”
Tôi ngơ ngác gật đầu.
Ánh mắt mọi người nhìn chúng tôi cũng trở nên kỳ lạ, đừng nói họ, ngay cả tôi cũng thấy kỳ lạ.
Sau bữa sáng, khi dọn dẹp trong bếp, mọi người cũng trò chuyện rất bình thường.
Tổ chương trình nói quần áo phối đồ tối qua đã được gửi đến. Các khách mời sẽ bốc thăm, ai bốc được bóng cùng màu sẽ mặc đồ đối phương phối và hẹn hò một ngày, nói cách khác là hẹn hò mù.
Mọi người lần lượt đi bốc thăm.
Tôi bốc được bóng màu xanh lam, vừa quay đầu đã thấy Từ Viễn Hằng cũng cầm một quả bóng màu xanh lam.
Thật đúng là duyên phận.
Từ Viễn Hằng trông rất vui vẻ.
Những người khác lần lượt là Trang Linh và Triệu Kỳ, Khương Thời Nguyên và Lâm Cảnh Tự, Hứa Sơ Đồng và Tô Trạch Nghiên.
Tổ hợp hẹn hò cứ như vậy mà thành.
Tiếp theo là thời gian thay trang phục.