Mộng Nhật Xuân Lai


Chương 10

Ngoại trừ hình ảnh hắn tham lam không biết đủ trong giấc mộng khiến ta hơi khó chịu. 

Nhưng đó rốt cuộc chỉ là mơ. 

Hắn vốn không phải người như thế. 

Cô mẫu cười: “Dao Nhi, cô mẫu thấy môn hôn sự này được đấy.” 

Tim ta đập thình thịch, cúi mắt xuống. 

Khẽ hỏi: “Tại sao ạ?”

Cô mẫu nói, Bùi Tịch nói đúng. Những người khác không che chở được cho ta. 

Hơn nữa, trước đây Bùi Tịch chưa từng có ý định kết hôn. 

Phủ Định quốc công đối với hôn sự của hắn cũng rất thoáng, hoàn toàn không để ý đến môn đệ. 

Hiện tại Trưởng công chúa còn hết sức tán thành. 

Điều duy nhất không tốt, là Bùi Tịch tính tình lạnh lùng lãnh đạm. 

Nhưng cưới gả mù quáng mù quáng, dù có thành thân với ai cũng không thể đảm bảo mười phân vẹn mười. 

Gả cho Bùi Tịch, là lựa chọn tốt nhất hiện tại. 

Ta gật đầu với cô mẫu. 

Hôm đó sau khi Bùi Tịch nói xong, ta đã suy nghĩ kỹ, ta không có lý do để từ chối. 

May mắn ta với Thẩm Huệ chỉ mới gặp mặt có một lần, chưa có tiến triển gì. 

Cô mẫu thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng nói ba tiếng “tốt lắm, tốt lắm, tốt lắm.” 

Rồi lại vội vàng đi viết thư cho phụ thân ta. 

Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Phải bảo phụ thân con đừng lười biếng, kiếm nhiều tiền vào.”

15 

Cô mẫu định để ta tạm thời dọn ra khỏi phủ quốc công.

Bùi Tịch một mực từ chối, nói không an toàn. Hắn hành động cực kỳ nhanh chóng. 

Trao đổi lý lịch, làm lễ nạp thái. Ngày cưới được định vào ba tháng sau. 

Ta hơi ngạc nhiên: “Nhanh vậy ạ?” 

Cô mẫu cười lớn lộ cả nếp nhăn: “Không nhanh đâu. 

Theo ý Nghiễn ca, càng sớm càng tốt. Nhưng tam thư lục lễ, hắn lại muốn làm đủ từng nghi thức…” 

“Thế tử, rất gấp ạ?” 

Cô mẫu vừa nhét mẫu thêu vào tay ta vừa nói: “Hắn đã hơn hai mươi, cả phủ quốc công đều sốt ruột rồi. Thêu nhanh đi.” 

Hơn hai mươi, gấp mấy ngày này làm gì? 

Ta nhìn sợi chỉ trong tay, bĩu môi. 

Dù nhanh đến mấy cũng đủ để ta thêu xong một cái túi thơm. 

Toàn bộ phủ quốc công ngày nào cũng bận rộn.

16

Phụ thân ta đặc biệt mua một tòa nhà ở kinh thành. 

Hai ngày trước khi thành hôn, ta theo phụ thân dọn đến nhà mới. 

Lần này phủ Định quốc công tổ chức hôn lễ long trọng. 

Phụ thân sợ ta chịu thiệt, dốc hết gia sản làm của hồi môn. 

Cô mẫu cũng lấy ra một nửa tài sản để thêm vào. 

Dùng cách gì cũng không thể từ chối được.

Ta nhắc với Bùi Tịch, hắn lại nghiêm túc muốn giao tài sản riêng cho ta quản lý.

Như vậy ta sẽ trở thành một trong những người giàu nhất kinh thành. 

Trong lòng ta lườm một cái. Ai thèm quản tiền cho hắn! 

Ngày thành hôn cuối cùng cũng đến. 

Giờ Thân, đoàn rước dâu rầm rộ tiến đến. 

Cả con phố ồn ào hẳn lên. 

Ta mặc trên người bộ lễ phục và trang sức cưới nặng nề, bước đi loạng choạng.