Mộng Nhật Xuân Lai


Chương 5

Duy chỉ có nơi trước ngực, căng tròn kiêu hãnh. Mà eo ta lại nhỏ, lưng thì mảnh, trông thế nào cũng không thuận mắt.

Cảm thấy hơi tự ti, ta vừa định mở miệng thì đã bị cô mẫu kéo ra ngoài viện. 

Đi thẳng đến cổng phủ.

Vừa lúc gặp Bùi Tịch đứng trên bậc thềm. 

Hắn liếc ta một cái, nhàn nhạt chào hỏi với cô mẫu:  

“Nhị thẩm ra ngoài sao?”

Cô mẫu cười đến mức mặt mày rạng rỡ:  

“Nghiễn ca về rồi à. Hôm nay rảnh rỗi, ta định đến Thanh Vân Tự một chuyến.”

Bùi Tịch khẽ gật đầu, nhường đường.

Lên xe ngựa rồi, cô mẫu còn lẩm bẩm: 

“Hôm nay lạ thật, hắn lại quan tâm đến ta?”

Ta thì chẳng có tâm trạng nghe bà kể chuyện vặt trong nhà. 

Hai tay ôm ngực một cách khoa trương, khổ sở nói: 

“Cô mẫu, hay là cứ buộc lại đi. Vừa mệt vừa xấu.”

Cô mẫu trừng mắt, gõ lên tay ta một cái: 

“Buộc cái gì mà buộc! Dù có xấu cũng phải gặp phu quân tương lai!”

Ta trố mắt nhìn người.

Cô mẫu gật đầu: “Ừm, hôm nay đưa con đi gặp mặt.”

Khoan đã. Sao không nói sớm để ta còn trang điểm kỹ một chút chứ! Thật khiến người ta tức chết!

Đến hậu viện chùa, ta bị cô mẫu ấn ngồi xuống bàn đá. “Cứ ngồi đây, đợi người ta xem mặt xong, ta sẽ đón con.”

Ta: “???”

“Sao con không được nhìn người ta?”

“Hắn nhìn con là được rồi.”

Cô mẫu lại vỗ tay ta đang che trước ngực. 

“Che che đậy đậy làm gì.”

Ta nhàm chán đếm kiến đang bò trên bàn đá.

“Giang tiểu thư.”

Bị giọng nói phía sau làm giật mình. Quay lại, thấy một nam nhân mặc trường bào trắng, phong thái nho nhã.

“Tại hạ Thẩm Huệ, mạo phạm rồi.”

Hắn mỉm cười, hành lễ với ta.

Ta đứng dậy đáp lễ, nhìn hắn đầy nghi hoặc.

Tai hắn đỏ lên, khẽ nói: “Ta nghĩ, Giang tiểu thư cũng nên nhìn ta một chút.”

Ta bừng tỉnh. Thì ra là đối tượng xem mắt hôm nay.

Hắn có vẻ rất hài lòng về ta. Ta cũng đỏ mặt. Cô mẫu đúng là có mắt nhìn.

Thẩm Huệ là người kinh thành, còn là cử nhân tiền đồ rộng mở. 

Nhà chỉ còn một mẫu thân góa phụ, gia thế không giàu.

Nhưng ta giàu mà. 

Có thể nói, ngoài tiền ra, ta chẳng có gì. 

Ban đầu cô mẫu không kỳ vọng gì lắm.

Không ngờ Thẩm Huệ lại cực kỳ ưng ý ta. 

Nghĩ đến dáng vẻ ôn hòa, lễ độ của hắn, ta cũng cảm thấy không tệ.

Cô mẫu hớn hở gửi thư cho phụ thân, bàn chuyện định thân.

Việc lớn sắp giải quyết, tâm tình ta càng nhẹ nhõm.

Kể cả khi mang bánh đến cho Bùi Tịch, ta cũng thấy thư thái hơn.

Chỉ là, ta lại vô tình gặp hắn.

Bùi Tịch đứng ở cửa, nhướng mày, như thể cười nhạo một tiếng.

Ta ngẩn người, cảm thấy mình hoa mắt rồi.

Hắn hơi lùi một bước: “Vào trong đi. Đem theo bánh của nàng.”

“!!!”

Trong đầu ta vang lên chuông cảnh báo.

Ta ôm chặt hộp bánh, từ chối. 

“Tiểu nữ sợ làm phiền thế tử.”

Lần này ta chắc chắn mình không hoa mắt.

Bùi Tịch cong môi.