Mộng Nhật Xuân Lai


Chương 11

Cho đến khi một bàn tay thon dài, trắng nõn, được che phủ bởi lớp áo rộng, đỡ lấy cánh tay ta. 

Sau một loạt nghi thức phức tạp, cuối cùng cũng vào được động phòng. 

Khăn che mặt được giở ra. 

Ập vào mắt là chiếc eo thon gọn và đôi chân dài của nam nhân. 

Định ngẩng lên nhìn, lại thấy chiếc túi thơm dưới thắt lưng da. 

Trên đó là một con vật vừa giống vịt vừa giống uyên ương. 

Đường thêu thật sự không thể nhìn nổi.Vậy mà hắn lại đeo chỉnh tề, ta mím môi, ngẩng mặt lên. 

Bất ngờ chạm phải ánh mắt chưa kịp lảng đi của Bùi Tịch. Ta mỉm cười với hắn. 

Bùi Tịch khẽ giật mình, nhẹ giọng: “Ta ra ngoài trước.” 

Ta cúi đầu gật nhẹ. 

Tiếng bước chân biến mất. 

Mấy tì nữ liền tiến vào giúp ta tắm rửa, thay y phục. 

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng ta cũng thoải mái ngồi lên giường. 

Một lúc sau, tiếng hành lễ lại vang lên ngoài cửa. 

Bùi Tịch trở về. 

Hắn bước từng bước chân chậm rãi. Trên người phảng phất hơi nước và mùi hương lạnh quen thuộc.

Ta căng thẳng đến nỗi nín thở. 

Một ngọn nến bị thổi tắt, cả căn phòng lập tức tối hẳn. 

Bùi Tịch ngồi xuống bên cạnh ta. Ánh mắt đọng lại trên người ta. 

Ta cảm thấy vô cùng không thoải mái. 

Đến khi ta không chịu nổi nữa, hắn mới nhẹ giọng: “Nghỉ đi.” 

Khi ta bò vào phía trong giường, mới nhận ra không ổn. 

Định đổi ra ngoài thì Bùi Tịch đã nằm xuống. 

Nhưng hắn không động đậy nữa. 

Cô mẫu dặn, dù sau này cuộc sống có lạnh nhạt thế nào. 

Đêm nay nhất định phải động phòng. 

Điều này liên quan đến địa vị của ta trong phủ quốc công. 

Vì vậy, ta giấu đi sự ngại ngùng, nhích lại gần hắn. 

Giọng nói thanh thoát vang lên từ phía trên: “Nàng không ngủ à?” 

Ta cứng đờ, cả khuôn mặt bừng nóng. Mắt không nhịn được ứa lệ. 

Ta lại nhích ra xa. 

Bùi Tịch liếc nhìn: “Nàng khóc sao?” 

Ta không dám lên tiếng, sợ không kiềm chế được. 

Hắn vòng tay ôm ta vào lòng, giọng trầm hỏi: “Ai bắt nạt nàng?” 

Ta lau nước mắt, thẳng thắn nói ra nỗi niềm: “Có phải chàng không coi trọng thiếp?” 

Bùi Tịch dường như suy nghĩ giây lát, nghiêm túc hỏi: “Sao phu nhân lại có ý nghĩ như vậy?” 

“Thiếp biết chàng không thích thiếp. Nhưng đêm nay là động phòng…” 

Bùi Tịch ngừng một nhịp, nói: “Ta không ghét nàng. Ta tuy không màng chuyện nam nữ, nhưng đã cưới nàng, ắt sẽ tôn trọng nàng. Đêm nay… ta vốn nghĩ hôm nay nàng mệt…” 

Ngón tay thon dài có chút chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve chỗ mềm mại trên eo ta. 

Cởi bỏ lớp áo ngủ mỏng tang. 

Đầu ngón tay móc vào dải vải trước ngực.

“Vậy, phu nhân, có thể cởi nó ra không?” 

Cảnh tượng trong mộng lại hiện ra. 

Nhưng lần này Bùi Tịch không đợi ta trả lời.