Chương 8
Bùi Tịch lặng lẽ nhìn.
Ta trèo lên đùi hắn, quàng tay qua cổ hắn.
Bùi Tịch giữ chặt lấy tay ta, giọng nói trầm thấp khó hiểu. “Nàng biết mình đang làm gì không?”
Như trở về phòng tân hôn trong mơ.
Ta dí sát vào hắn.
Môi nhỏ khẽ mấp máy, hỏi hắn ta. “Phu quân, Chàng muốn ăn thiếp không?”
12
Lại một giấc mơ kinh hồn.
Ta từ từ mở mắt.
Thấy màn the quen thuộc.
Nghe thấy tiếng khóc bên tay, quay sang thấy cô mẫu giọng ta khản đặc gọi một tiếng:
“Cô mẫu.”
“Dao nhi, con tỉnh rồi.”
Cô mẫu đỡ chén trà của thị nữ, đưa lên miệng ta.
“Uống chút đi.”
Uống xong, ký ức dần trở lại. ta vô thức sờ môi.
“Cô mẫu, con về bằng cách nào?”
Cô mẫu lau nước trên miệng ta, nói nhỏ:
“Là Nghiễn ca. Hắn ta bế con về?”
Mắt của cô mẫu đỏ ửng: “Con không khỏe, ngất đi. Hắn ta nhờ nữ hộ vệ đưa con về. Đại phu nói không sao, nhưng con ngủ một ngày rồi, làm cô mẫu lo chết đi được.”
Ta mím môi, kéo tay áo cô mẫu.
Cô mẫu ra lệnh cho thị nữ lui, nắm tay ta, rất lo lắng. “Thế tử, hắn ta bắt nạt con?”
Nỗi sợ bị dồn nén bấy lâu trào ra. Ta ôm chầm lấy cô mẫu, khóc nức nở.
“Cô mẫu, là Lư Đạt Vượng. Hắn ta đến rồi.”
Cô mẫu ôm chặt ta, tức giận: “Đồ chết tiệt. Dao nhi, đừng sợ.”
Cô mẫu xoa lưng ta. “Không thể chờ nữa, cô sẽ thay phụ thân con định ngay hôn sự.”
Vật vờ thêm một ngày, ta mới hoàn toàn tỉnh táo.
Hình ảnh trong mơ hiện ra rõ ràng.
Môi ta chạm vào Bùi Tịch. Hỏi chàng có muốn ăn ta không.
Bùi Tịch ngây người, nhìn ta chằm chằm ta.
Rồi mất kiểm soát.
Nụ hôn mạnh mẽ, cuồng nhiệt.
Ta không đẩy được, không tránh được.
Trong cơn mê, giọng khàn khàn của Bùi Tịch dụ dỗ ta đáp lại, lưu luyến triền miên…
13
Giấc mơ quá chân thực.
Không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ.
Khi thị nữ của Bùi Tịch đến, ta đang uống trà lạnh để giảm bớt xấu hổ.
“Thế tử nói bánh quế hoa của Giang Tiểu thư rất ngon. Mời tiểu thư qua hướng dẫn cho Lý ma ma .”
“… ”
Cái cớ này thật khó nghe. Ta càng nóng, không muốn đi.
“Chi bằng ta viết công thức, nhờ cô nương mang cho Lý ma ma.”
“Thưa tiểu thư, ma ma tuổi đã cao, không đọc được chữ. Thế tử nói bánh quế hoa của người khác hẳn hôm yến tiệc ăn rất ngon mời người qua hướng dẫn.”
Chuyện hôm đó, nếu Bùi Tịch muốn tra rõ, dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa, hắn có thể giúp ta thoát khỏi Lư Đạt Vượng.
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, ta gật đầu: “Phiền cô nương rồi, ta làm bánh xong sẽ đến ngay.”
Thị nữ của Bùi Tịch trí nhớ thật tốt.
Nàng ta lanh lẹ nói thêm: “Công tử dặn rồi, không cần làm bánh nữa, Giang tiểu thư cứ qua là được.”
Vừa mới bình tâm lại, mặt ta lại đỏ ửng.
Tiểu thị nữ dẫn ta đi một mạch đến thư phòng của Bùi Tịch.