Chương 9
Bùi Tịch ngồi trên ghế bành, đôi chân dài bắt chéo, dáng vẻ thản nhiên.
Khi ta bước vào, ánh mắt hắn đập thẳng vào người ta.
Giật mình không hiểu vì sao, tim như ngừng đập một nhịp.
Đây là lần đầu tiên ngoài giấc mộng, ta nhìn thẳng vào Bùi Tịch.
Khuôn mặt lạnh lùng, cấm dục ấy hoàn toàn không thể liên tưởng đến hình ảnh trong mộng xuân.
Thị nữ cúi người lui ra, đóng cửa lại. Bùi Tịch vẫn không rời mắt, gật đầu với ta: “Giang tiểu thư.”
Ta căng thẳng vò nát chiếc khăn tay: “Thỉnh an thế tử, Lý ma ma đâu ạ?”
“Giang tiểu thư, nàng kết hôn với ta, thế nào?”
Đầu óc ta trống rỗng trong giây lát. Hắn đang nói gì vậy?
“Cái gì?”
Bùi Tịch chăm chú nhìn ta, lặp lại từng chữ: “Giang tiểu thư, có thể kết hôn với ta không?” Một chữ một câu, rành rọt vô cùng.
Não ta như có sét đánh ngang. Bùi Tịch dựa vào ghế, bình thản nhìn ta một lúc, chậm rãi nói:
“Ta cần một thê tử, nàng cần một sự bảo đảm.”
“Chẳng phải thế thử không thích ta sao?” Ta bất giác buột miệng.
Bùi Tịch im lặng giây lát, nói: “Ta với nàng chỉ là kết hôn.”
Chỉ là kết hôn.
Không cần tình cảm.
Trong lòng chợt thoáng chút thất vọng, ta ấp úng:
“Tại sao lại là ta?”
Bùi Tịch đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta: “Vốn dĩ ta không thích chuyện nam nữ hay nội trạch, Giang tiểu thư tính tình thuần khiết, chắc hẳn rất dễ chung sống.”
Thì ra là vậy.
“Hơn nữa, hiện tại mà nói… Thẩm Huệ không che chở được cho cô.”
Ta ngẩng đầu lên một cách khó khăn, bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt đen thăm thẳm của Bùi Tịch không lộ chút tâm tư nào.
“Giang tiểu thư, lần này ta có thể giúp cô, nhưng lần sau, lần sau nữa thì sao?”
“Lư Đạt Vượng là con trai độc nhất của tri phủ Lâm An, ta cũng không thể khiến hắn biến mất không dấu vết.”
“Người thân xa của phủ Định quốc công không ai để ý. Nhưng người của phủ Định quốc công, không ai dám khinh thường.”
14
“Cái gì? Bùi Tịch muốn nạp con làm thiếp?” Cô mẫu giật mình thảng thốt.
Ta vội bịt miệng người lại.
Cô mẫu gạt tay ta ra, giọng đầy phẫn nộ: “Nhà họ Giang ta không có chuyện làm thiếp!”
Ta ôm lấy cô mẫu, lòng tràn ngập cảm động. “Cô mẫu, hắn muốn cưới con làm chính thất.”
Cô mẫu ta đờ người.
Một lúc lâu sau, cô mẫu mới run run hỏi: “Con đã đồng ý chưa?”
Ta lắc đầu: “Chưa.”
Cô vỗ nhẹ lưng ta: “Ừm, con làm đúng rồi.”
“Tính cách Nghiễn ca lạnh lùng, khó gần. Để cô thử dò ý Trưởng công chúa xem sao.”
Cô mẫu không chần chừ, vội vàng đi xin yết kiến Trưởng công chúa.
Khi trở về, cô mẫu vui vẻ nắm tay ta: “Dao Nhi, con có ghét Nghiễn ca không?”
Ta thành thật đáp: “Không ghét.”