Chương 3
Về đến viện, cô mẫu vẫn lẩm bẩm: “Ta chỉ khách sáo thôi, sao lại thật sự bắt con làm bánh chứ?”
Ta ngửa mặt than trời.
Cô mẫu không thèm để ý, bỗng vỗ tay: “Ta hiểu rồi! Nghiễm ca là người chính trực, chỉ thích những quý nữ đoan trang. Trưởng công chúa muốn con xuất hiện trước mặt hắn nhiều hơn, để hắn càng không thích con. Dứt bỏ ý nghĩ của con.”
Ta nào có ý nghĩ gì với hắn?
“Cô mẫu, con về bảo người làm bánh.”
“Đợi đã! Ai làm?”
Cô mẫu trợn mắt: “Con tự làm!”
Ta bó tay: “Con đâu biết làm.”
Nhà họ Giang có gia quy: “Không được gian dối!”
“…”
04
Hoàng hôn buông xuống, gió đêm mát lạnh.
Ta xách hộp quế hoa cao, đi thẳng đến nơi ở của Bùi Tịch.
Gõ cửa thư phòng. Cánh cửa mở, một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện.
Chính là Bùi Tịch. Vẫn một thân áo đen, lạnh lùng vô tình.
Hắn không vui, lạnh giọng hỏi: “Có việc gì?”
Ta nén nỗi sợ hành lễ: “Thế tử vạn an. Tiểu nữ là cháu gái của Nhị phu nhân họ Giang.”
Giờ cả kinh thành đều biết tin đồn của chúng ta. Hắn hẳn biết ta chứ?
Bùi Tịch nhíu mày, “Ừ” một tiếng, giọng bất mãn: “Có việc gì?”
Ta giơ hộp bánh, để lộ đầu ngón tay bị bỏng:
“Trưởng công chúa dặn, những ngày này tiểu nữ sẽ đưa bánh cho ngài.”
“Không cần.” Hắn thẳng thừng từ chối.
Ta đặt hộp bánh xuống, hành lễ một lần nữa: “Mệnh lệnh Trưởng công chúa không thể trái, vậy tiểu nữ không làm phiền nữa.”
Nói xong liền quay người rời đi.
05
Dù mục đích của Trưởng công chúa là gì… thì với tính cách lạnh lùng của Bùi Tịch cũng sẽ không để ý gì đến ta.
Hắn từ chối, tốt quá! Ta có thể yên tâm đi ngủ rồi.
Không ngờ tối đó lại nằm mộng.
Trong mơ, ta ở một gian lương đình. Người nóng bừng, mềm nhũn dựa vào một nam tử.
Hắn không nhúc nhích, nhưng mùi hương lạnh lùng lại quyến rũ ta.
Ta không kiềm chế được, quàng tay lên cổ hắn, môi hé mở, phát ra âm thanh yếu ớt. “Khó chịu quá…”
Nam tử im lặng nhìn ta. Ta leo lên đùi hắn, bực bội gạt tấm ngọc bội trên eo hắn. “Cái ngọc này, đáng ghét!”
Cổ tay bị hắn nắm chặt. “Xuống.”
Giọng nói lạnh lùng này nghe quen quen, nhưng ta khó chịu quá, không thèm để ý.
Cả người dính chặt vào hắn. Nam tử dường như không chịu nổi, đột nhiên ôm chặt lấy ta, giọng khàn khàn.
“Muốn dễ chịu không?”
Ta ấm ức gật đầu:
“Muốn…”
Hắn im lặng giây lát, mở miệng:
“Hôn ta.”
Ta mơ màng, hỏi lại:
“Hả?”
“Hôn ta.”
Nam tử nhìn ta chằm chằm, dụ dỗ trắng trợn:
“Sẽ dễ chịu ngay.”
Trước mắt ta như phủ một màn sương, không nhìn rõ khuôn mặt hắn. Chỉ thấy đường nét tuấn mỹ quen thuộc. Ta vẫn không nhớ ra. Ta vòng tay ôm cổ hắn, đưa môi chạm nhẹ môi ta rồi rời đi. Mát mát, rất dễ chịu, nhưng vẫn không đủ.
Ta khóc:
“Vẫn khó chịu…”