Chương 6
“Chẳng phải mỗi ngày nàng đều làm bánh mà ta thích nhất sao?”
Ánh mắt hắn quét qua hộp bánh trong tay ta.
Chậm rãi nói:
“Vừa hay ta có được vò rượu ngọt, dùng với bánh của Giang tiểu thư, hẳn rất hợp.”
Ta giật mình lùi hai bước:
“Không đâu, toàn đồ ngọt, ngán lắm!”
Bùi Tịch bước đến, giành hộp bánh.
Ta vội vã giơ tay giành lại.
Hắn vô thức giơ cao lên.
Ta không kịp đề phòng, đâm thẳng vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Kể từ hôm đi gặp Thẩm Huệ, ta không còn dảy áo lót cố định trước ngực nữa.
Cú va chạm này thật sự không nhẹ. B
ộ ngực mềm mại của ta lập tức bị ép biến dạng.
Mũi và miệng cũng đau điếng.
Bùi Tịch lùi nửa bước, ánh mắt theo bản năng rơi xuống.
Ta rơm rớm nước mắt, bịt mũi kêu la.
Bùi Tịch mím môi. Nam nhân luôn lạnh nhạt này, hiếm khi đỏ tai.
“…Xin lỗi.”
Ta nhân cơ hôi đoạt lấy hộp bánh, ôm chặt rồi chạy mất.
09
Ban ngày cùng hắn đoạt thức ăn, ban đêm lại nằm mộng.
Lần này, ta thấy mình trong một căn phòng lộng lẫy, người mặc nguyên một bộ y phục ngủ màu đỏ.
Ta thẹn thùng ngước mắt, người nam nhân trước mắt không kịp dời tầm mắt đi cùng ta bốn mắt nhìn nhau.
Người nam nhân trước mặt ta vẫn là Bùi Tịch!
Ánh mắt hắn hơi chùng xuống, đầu ngón tay thô ráp của hắn lướt nhẹ trên má ta.
Từng chút một di chuyển xuống dưới.
Ta vô ý lùi lại một bước.
Nhưng hắn lại nghiêng người tiến sát hơn.
Một tay ôm lấy ta, tay kia từ từ cởi áo ngủ của ta ra.
Hơi lạnh ùa tới, ta vô thức nép vào lòng hắn.
Đầu ngón tay hắn mân mê dải ruy băng nhỏ trên áo lót, bình thản nói: “Cởi đi.”
Ta vừa xấu hổ vừa bối rối, mím môi không nói.
Bùi Tịch cũng không sốt ruột, chỉ bình tĩnh nhìn ta.
Sau một hồi giằng co, hắn buông ta ra, khẽ nói: “Nếu nàng không muốn, thì thôi.”
Làm gì có chuyện vợ chồng mới cưới mà không động phòng?
Ta vội nắm lấy tay hắn, sốt sắng nói: “Thiếp cởi.”
Rồi lại cúi đầu xuống, khó nói: “Hơi xấu…”
Bùi Tịch bình thản đáp: “Không sao. Chúng ta đã thành thân rồi.”
Ta hít một hơi, quay người tránh ánh mắt của Bùi Tịch.
Đưa tay kéo sợi dây vải đang cột ở eo. Trước ngực lập tức trống trơn. Nhịn cơn xấu hổ đang dâng trào, ta nhắm mắt lại.
Một lúc sau, tay Bùi Tịch chạm vào…
Ta kìm nén run rẩy, cắn môi tủi thân. “Thật sự không đẹp.”
Nhưng ta lại nghe thấy giọng nói trầm khàn của Bùi Tịch: “Rất đẹp. Phu quân rất thích.”
Lúc mê muội, Bùi Tịch thì thầm bên tai ta. “Dao Dao, phu quân thật sự muốn… ăn nàng.”
Đầu óc ta choáng váng. Tỉnh dậy trong sự kinh ngạc tột độ.
Ta xoa ngực. Không sao, không sao.
Lần này, không thể bình tĩnh lại được nữa.