Mộng Nhật Xuân Lai


Chương 12

17 

Thành hôn một tháng. 

Bùi Tịch đến phòng ta bốn lần.

Đêm khuya, chúng ta ôm nhau đến khoái cực. 

Ta nghĩ hắn hẳn là thích. 

Nhưng hễ ban ngày, hắn lại thành Bùi thế tử lạnh lùng vô tình. 

Cô mẫu nói giữa ta và Bùi Tịch quá lạnh nhạt. Bảo ta làm sao cho ấm lên chút. 

Ta suy nghĩ một chút. Bảo Tiểu Đào làm bánh quế hoa, đích thân mang đến tìm Bùi Tịch. 

Hắn nhìn hộp đồ ăn trong tay ta, chìm vào suy tư. Trên mặt hiếm hoi lộ vẻ nghi hoặc và do dự. 

“Phu nhân, cái hộp này, ta có thể mở ra không?” 

Ta không hiểu, tự tay mở nắp hộp. 

“Tất nhiên rồi! Đây là thiếp tự tay làm cho Thế tử gia.” 

Nhìn những chiếc bánh hoa quế tinh xảo trên đĩa, ánh mắt Bùi Tịch dần phai nhạt. 

Hắn mặt không biểu cảm nói: “Xin lỗi, đột nhiên không muốn ăn nữa.” 

Ta hơi nản lòng, buồn bã thu dọn hộp. 

“Là thiếp làm phiền Thế tử gia rồi.” 

Khi quay lưng đi, Bùi Tịch nắm lấy cánh tay ta. 

Hắn cúi nhìn ta: “Nàng gọi ta là gì?” 

Ta cúi đầu cắn môi không nói. 

Trên giường lúc mê đắm, hắn từng bước dẫn dụ, ép ta gọi “phu quân”. 

Xuống giường, trong tình huống này, ta đương nhiên không gọi nổi. 

Bùi Tịch như thở dài. 

Nói khẽ: “Tên tự của ta là Nghiễn Chi.” 

Giọng hắn mang chút bất lực và trêu chọc. 

“Nương ta lừa nàng đấy. Ta không thích đồ ngọt. Nhưng nếu là phu nhân tự tay làm, ta sẵn lòng ăn thử.” 

Tai ta nóng bừng, mặt đỏ bừng không dám nhìn hắn. 

Vậy ra, những cục bột giả làm bánh hoa quế trước đây. 

Hắn đều phát hiện rồi sao?

Aaaaa! 

Ta giật tay ra, chạy mất dạng!

18

Vương Thanh Nguyệt và Lư Đạt Vượng thành hôn. 

Lặng lẽ và vội vã. 

Tiểu Đào bên tai ta lảm nhảm tán gẫu. 

“Nghe nói hai người họ trúng loại dược đó, bị nhốt trong phòng, vật lộn ba ngày ba đêm.Vương tiểu thư suýt không qua khỏi.”

“Vương thượng thư tức đến mức muốn chém Lư Đạt Vượng, may nhờ Vương phu nhân ngăn lại, hai người bất đắc dĩ phải thành thân.” 

Ta cười lạnh. 

Lư Đạt Vượng ở Lâm An nổi tiếng là kẻ bạo chúa. 

Đắm chìm trong rượu chè gái gú, thủ đoạn tàn nhẫn. 

Không biết bao nhiêu cô gái bị hắn hủy hoại. 

Ngay cả kỹ nữ cũng sợ hắn. 

Vì là con trai tri phủ, dân chúng chỉ dám hận mà không dám nói. 

Lần này ta lên kinh thành thân, chính là do hắn gây ra. 

Lúc trước Vương Thanh Nguyệt cho ta uống thuốc, giờ đúng là tự chuốc lấy hậu quả. 

Nếu hôm đó không được Bùi Tịch cứu, có lẽ ta đã chết ở phủ thượng thư.

Nhắc đến Bùi Tịch, dạo này hắn đến phòng ta nhiều hơn. 

Ngay cả cô mẫu cũng nói, hắn đã có chút tình người hơn rồi. 

Khi hắn đề nghị dẫn ta cùng đi săn, ta vui vẻ đồng ý. 

Chỉ là không ngờ, lại gặp Vương Thanh Nguyệt và Lư Đạt Vượng. 

Ta cũng biết được, hóa ra họ là anh em họ. 

Mọi chuyện được nối lại. 

Trong lòng ta cười lạnh. 

Thì ra đó vốn là một ván cờ hai người bày ra để hại ta. 

Vì vậy, khi Vương Thanh Nguyệt nhìn ta bằng ánh mắt khinh miệt, mời ta đua ngựa. 

Ta không chút do dự giật dây cương từ tay Bùi Tịch.