Nhân Vật Phản Diện Ác Độc Không Thể OOC


Chương 12: Vậy… về nhà đi… (END)

Ván đấu này, Trình Tuyên dốc toàn bộ thực lực, hai người ngang tài ngang sức.

Hai mươi phút sau, trên bàn bi-a chỉ còn lại một viên bi trắng và một viên bi đen.

Ai ghi điểm ở lượt này, chiến thắng sẽ thuộc về người đó.

Đến lượt Chu Tự Ngôn ra tay.

Trình Tuyên rất tin vào thực lực của y, chắc chắn cú đánh này có thể đưa bi đen vào lỗ.

Nhưng ngoài dự đoán, lần này Chu Tự Ngôn lại mắc sai lầm. Viên bi đen chỉ còn cách lỗ ba centimet, nhưng đáng tiếc lại dừng ngay mép bàn.

“Cả cú này mà cũng đánh hụt sao?” Giọng Trình Tuyên vô thức mang theo chút thất vọng.

Chu Tự Ngôn đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn vào mắt Trình Tuyên, thành thật nói: “Không còn cách nào khác, quá mong muốn có được thì sẽ hồi hộp.”

Y nói — quá mong muốn có được.

Câu nói ấy khiến tim Trình Tuyên đập loạn nhịp, đến cả tay cũng khẽ run.

Kết quả có thể đoán trước, cậu cũng sơ suất.

Viên bi đen nhích thêm một chút về phía mép lỗ, chỉ còn cách đúng một centimet.

Lại đến lượt Chu Tự Ngôn.

Nhưng lần này, y không cầm gậy bi-a nữa mà bất ngờ buông nó xuống.

Từ phía sau, y vòng tay ôm lấy Trình Tuyên, nhẹ nhàng ép cậu xuống bàn bi-a.

“Cú đánh cuối cùng này, chúng ta cùng thực hiện.” Chu Tự Ngôn nắm lấy tay Trình Tuyên, truyền lực từ đầu ngón tay xuống cổ tay cậu, rồi dùng sức đẩy gậy.

Theo một tiếng “cạch” giòn vang, bi trắng chạm vào bi đen, bi đen lăn nhẹ rồi rơi vào lỗ.

Trò chơi kết thúc. Người chiến thắng cũng chính là kẻ thua cuộc, mà kẻ thua cuộc lại chính là người chiến thắng.

Trình Tuyên cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hai tai nóng bừng, đến cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Trầm mặc một lúc lâu, Trình Tuyên mới tìm lại được lý trí, hỏi Chu Tự Ngôn: “Vậy ván này tính thắng thua thế nào?”

Loại câu hỏi này không thể làm khó được học bá. Chu Tự Ngôn thản nhiên đáp: “Đương nhiên là cả hai cùng thắng.”

Không đợi Trình Tuyên mở miệng, y lại tiếp tục: “Hiện tại, em là bạn trai của anh. Anh tùy em xử trí.”

Ánh đèn trong phòng mờ ảo, dịu dàng.

Dưới bầu không khí ám muội ấy, Trình Tuyên lặng lẽ nhìn vào mắt Chu Tự Ngôn. Trong đôi mắt sâu thẳm và ôn nhu ấy, cậu thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Cậu rốt cuộc không tìm được lý do nào để kiềm chế tình cảm trong lòng nữa.

Cái gì vai phụ, cái gì phản diện, cái gì bạch nguyệt quang, đều mặc kệ hết đi.

“Là anh nói, tùy em xử trí.”

Trình Tuyên ném cây gậy xuống, hai tay vòng qua cổ Chu Tự Ngôn, kiễng chân hôn lên môi y.

Chu Tự Ngôn chỉ sững lại một thoáng, rồi lập tức đảo khách thành chủ, một tay siết chặt eo cậu, tay kia giữ lấy gáy, gần như cuồng nhiệt mà đáp lại nụ hôn ấy.

Bên ngoài người đến người đi, ồn ào huyên náo, nhưng Trình Tuyên không nghe thấy gì cả.

Cậu như thể đang trôi nổi trong một thế giới song song, nơi chỉ có cậu và Chu Tự Ngôn, cùng tiếng hôn đan xen.

Không biết bao lâu sau, Chu Tự Ngôn cuối cùng cũng buông cậu ra.

Trình Tuyên vừa nãy quên cả thở, lúc này chân mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững, cả người đều tựa vào Chu Tự Ngôn.

Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn mềm mại ấy, Chu Tự Ngôn không nhịn được lại cúi đầu, nhẹ nhàng mút môi cậu vài cái.

Trình Tuyên còn muốn tiếp tục, nhưng lại hơi ngượng ngùng, chỉ có thể đỏ mặt hỏi: “Còn chơi không?”

Chu Tự Ngôn thì không e dè như cậu, giọng trầm thấp đáp: “Muốn chơi bạn trai.”

Mặt Trình Tuyên lập tức đỏ bừng.

Cậu đẩy Chu Tự Ngôn ra, mang theo chút giận dỗi nói: “Vậy… về nhà đi…”

Mùa hè nóng bức luôn gay gắt và khó chịu.

Tình cảm của thiếu niên cũng giống như mùa hè, một khi bùng cháy thì khó lòng dập tắt.

Suốt kỳ nghỉ hè, Trình Tuyên và Chu Tự Ngôn đắm chìm trong một mối tình ngọt ngào và lặng lẽ.

Đến ngày khai giảng, họ cùng lên chuyến tàu cao tốc, cùng đến một thành phố xa lạ để nhập học.

Giữa những tiếng thông báo vang lên trên tàu, Trình Tuyên nhìn hình bóng phản chiếu của Chu Tự Ngôn qua cửa sổ, như thể nhìn thấy tương lai trọn vẹn của chính mình.

Sau đó, cậu tựa đầu lên vai bạn trai rồi ngủ thiếp đi.

Trong mơ, cậu thấy bản thân vẫy tay chào tạm biệt thế giới cũ, xách vali bước vào một quyển sách, bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới.