Thành Thân Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung


Chương 12

14

Tân đế lên ngôi, càng thêm kiêng kỵ Quý Lâm Uyên.

Vung tay giữ Quý Lâm Uyên ở lại Tây Mạc.

Nhưng lại không cấp quân lương.

Triều đình hoang dâm vô độ, ngày đêm thâm hụt. Quý Lâm Uyên dẫn quân sĩ khai hoang trồng trọt, bữa đói bữa no.

Tây Mạc giáp ranh Thành Lan.

Thành Lan tập kích vào một đêm băng giá.

Quý Lâm Uyên mặc áo giáp bạc, tay cầm thanh trường thương ta từng dùng.

Hắn sẽ chết trong trận chiến này.

Đây là chuyện mà tất cả mọi người đều biết, nhưng Quý Lâm Uyên lại cười lớn.

Hắn cười điên cuồng, ghìm cương ngựa, quay đầu nhìn các tướng sĩ phía sau, giơ tay hô lớn: “Vì Đại Khánh!”

“Vì Đại Khánh!”

Một tiếng hô vang dội, đốt cháy máu ta sôi trào, linh hồn cũng hưng phấn.

Quý Lâm Uyên thúc mạnh vào bụng ngựa, phi như bay xông ra, vạn ngàn tướng sĩ theo sau xuyên qua thân thể ta, mặt đất rung chuyển như muốn nứt toạc.

Ta đứng yên tại chỗ, thân thể lại càng lúc càng nhẹ.

Trong đầu vang vọng câu nói cuối cùng của hắn.

“Vì Như Ca.”

15.

Cảnh tượng trước mắt ta chợt đổi, lại đến nơi giao giữa sự sống và cái chết.

Quỷ sai liếc nhìn ta, cung kính nói: “Chúc mừng các vị tướng quân đã dứt trần duyên.”

Các vị?

Nghe vậy, ta thấy kỳ lạ, theo bản năng quay đầu nhìn lại, phụ thân và mẫu thân đang đứng sóng vai ở đó.

“Phụ thân! Mẫu thân!”

Ta chạy tới, được hai người vững vàng đỡ lấy, mẫu thân vốn mạnh mẽ cũng không kìm được nước mắt.

Người ôm chặt ta, nghẹn ngào nói: “Con của ta, Ca Nhi của mẫu thân, con khổ rồi, còn trẻ như vậy…”

Ta nép vào lòng mẫu thân, phụ thân đứng bên cạnh mỉm cười nhìn ta.

Đã rất nhiều năm trước khi chết, ta chưa từng thấy phụ thân cười.

Phụ thân chỉ về phía sau ta, quay đầu nhìn lại, là Quý Lâm Uyên đang đứng đó, hắn do dự không tiến lên.

Ta cười với hắn: “Sao vậy, ngày cả hoàng đế mà chàng cũng dám giết, thấy ta lại sợ à?”

Hắn chợt khựng lại, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi… Ta không…”

Ta tiến lên bịt miệng hắn lại.

Nếu không thể làm mây trôi nước chảy, vậy hãy dùng máu mà kết thành nhân duyên.

Đứng bên vực thẳm ao ước cá chẳng bằng cất tiếng ca, xương khô thả ngựa cũng có thể hóa tiên.

Từ nay về sau, tất cả mọi chuyện đều trọn vẹn!

(Hoàn toàn văn).