Chương 5
Quý Tuyết vẫn ngồi dưới đất, đẩy phăng tên thị vệ đến đỡ mình, quỳ rạp xuống bò đến chân Quý Lâm Uyên.
“A Uyên! A Uyên! Thúc muốn lấy mạng ta à! Bao nhiêu người nhìn như vậy mà thúc còn bắt ta về, lại còn phạt người khác, sau này ta còn mặt mũi nào nữa!”
“Thúc cứ thử một lần đi rồi biết! A Uyên! Ta đã nhờ ma ma dạy dỗ, nhất định sẽ hầu hạ thúc thật tốt!”
“A Uyên… A Uyên, thúc nhìn ta này, ta xinh đẹp hơn con tiện nhân Tiêu Như Ca kia nhiều! Phụ thân của con tiện nhân đó đã giết chết hoàng gia gia! Ả là đồ tiện chủng của tội nhân! Ả… ư ư!”
Quý Lâm Uyên vốn chỉ lạnh lùng lắng nghe, nhưng từ khi nàng ta bắt đầu mắng ta thì hắn đột nhiên nổi giận.
Một đôi bàn tay đầy vết chai túm lấy cổ Quý Tuyết, nàng ta giãy giụa, nước mắt nước mũi giàn giụa, cổ họng kêu lên khanh khách.
“Lâm Uyên! Đừng giết ả!”
Ta vô thức kêu lên một tiếng, quên mất Quý Lâm Uyên không nghe thấy.
Nhưng hắn vẫn còn lý trí, ném Quý Tuyết xuống đất: “Ngươi không xứng nhắc đến nàng ấy.”
Quý Tuyết được người đỡ về trướng, Quý Lâm Uyên khoác thêm áo choàng, một mình đi ra ngoài doanh trại.
Ta đứng bên cạnh, liếc nhìn hắn: “Sao thế, nửa đêm sầu não à?”
“Không phải chàng nói hễ là nữ tử thì sẽ không ngủ với ta sao?”
“Phì, cười chết ta mất. Quý Lâm Uyên, chàng thật sự vì ta mà giữ mình trong sạch à?”
Chẳng buồn cười chút nào.
Sao giờ ta mới biết chứ?
6
Mấy ngày sau, Quý Tuyết đều ngoan ngoãn lạ thường, hình như đang tính toán kế gì mới.
Nhưng thứ đến trước cả kế của nàng ta lại là thư từ Kinh thành.
Lúc này ta mới để ý, thư nhà của ta đều được chuyển bằng đường quan đạo dành cho ngựa trạm.
Chỉ là bức thư này không phải do ta viết.
Ta đứng sau lưng Quý Lâm Uyên xem thư, nét chữ trong thư giống y như đúc, đến ta còn không nhận ra.
Nội dung cũng không khác gì, vẫn là mấy lời vô vị, chỉ thêm một câu: “Bội cảm tư quân.”
Quý Lâm Uyên nhíu chặt mày: “Bội cảm tư quân… Nhớ ta?”
“Nhớ ta làm gì… Đây… Đây là cô đơn sao? Chẳng lẽ không phải gửi cho ta… trùng tên thôi.”
Nói xong, hắn còn ngửi tờ giấy, ngẩng đầu lên, vẫn không chắc chắn, lại hít thêm hai cái.
“Đổi huân hương rồi?”
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Thật ra ta không thích dùng hương, chỉ là thấy Quý Lâm Uyên có lần bị hương hoa làm sặc đến ho, nên cố ý dùng để chọc tức hắn.
Không ngờ hắn lại để ý.
Quý Lâm Uyên không có vẻ hào hứng như lần trước, hai tay xoa tờ giấy.
Hắn nhìn chằm chằm tờ giấy, không biết đang xem gì, hồi lâu sau bỗng nhiên giận dữ, nắm chặt tay vò nát tờ giấy.
“Đây không phải Như Ca viết!”
Ánh mắt hắn như nhuốm độc, liếc xéo người đưa tin. Đám tướng sĩ xung quanh ồ ạt xông lên, người đưa tin bị đá vào đầu gối, quỵ xuống.
“Bức thư này là ai đưa cho ngươi!”
Người đưa tin dập đầu lia lịa, kêu oan thảm thiết.
“Đây đúng là thư của Vương phi mà! Dù thế nào, tiểu nhân cũng không dám…!”
Hắn ta còn chưa nói hết lời, đầu đã rơi xuống đất.
Quý Lâm Uyên ngẩng mắt nhìn, Quý Tuyết đứng cách đó không xa, vẻ mặt kinh hoàng, khó khăn lắm mới lùi lại hai bước.
“Hồi kinh.”