Chương 6
Quý Lâm Uyên nói.
Ta:?
“Nhiếp Chính Vương! Lâu Vân đột nhiên xâm phạm!”
“Ta bảo, hồi kinh!”
“Nhiếp Chính Vương!”
Tướng sĩ xung quanh quỳ rạp xuống đất, chỉ còn lại hắn và Quý Tuyết đứng đối diện nhau.
Quý Tuyết sợ hãi đến mức run rẩy không đứng vững, nàng ta vịn tay thị nữ, gượng gạo nở một nụ cười khó coi.
Quý Lâm Uyên thu hồi tầm mắt, nhìn một lượt những người đang quỳ xung quanh, trên mặt lộ vẻ bàng hoàng khó tả.
Dường như hắn căn bản không biết mình nên chọn thế nào, hồi lâu sau mới nhận lấy mũ giáp, lên ngựa nghênh chiến.
Ta theo Quý Lâm Uyên ra chiến trường.
Đây không phải lần đầu tiên hai ta kề vai chiến đấu.
Chỉ là trước đây ở Tây Mạc, giờ lại là ở Bắc Cảnh.
7
Đêm tối mờ mịt, Lâu Vân trốn xa mấy chục dặm, trong doanh trại đốt lửa trại.
Một đám người vây quanh lửa trại ca hát nhảy múa, ăn thịt uống rượu.
Quý Tuyết không biết học được từ đâu những trò ma giáo, ăn mặc đơn bạc giản dị, quỳ trước cửa trướng của Quý Lâm Uyên chờ hắn.
Thấy hắn trở về, Quý Tuyết yếu ớt mở lời: “Bái kiến hoàng thúc, Tuyết Nhi xin hoàng thúc thứ tội.”
Nàng ta vừa nhận lỗi vừa rơi lệ, run rẩy nắm lấy vạt áo Quý Lâm Uyên.
“Trước đây Tuyết Nhi không nên… vô lễ như vậy, nhưng tấm lòng của Tuyết Nhi đối với hoàng thúc là thật.”
“Người ta nói giang sơn xứng mỹ nhân, Tuyết Nhi không dám tự cao, nhưng cũng được gọi là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Hoàng thúc thắng trận trở về, có cần… Tuyết Nhi hầu hạ bên cạnh không?”
Nàng ta hạ mình đến mức khiến ta cũng phải ngẩn người.
Sắc mặt Quý Lâm Uyên cũng hòa hoãn, lộ ra một nụ cười.
Ta lén véo vào thắt lưng hắn.
Nhưng hắn không hề cảm giác được.
Quý Tuyết thấy sắc mặt hắn không tệ, liền được đà lấn tới, đứng dậy định hầu hạ hắn cởi giáp vào trướng.
Các tướng lĩnh bên cạnh đều lộ vẻ khó coi. Thậm chí, có người còn quay lưng đi.
Ta đang khó hiểu, nào ngờ Quý Lâm Uyên trực tiếp xé rách y phục của Quý Tuyết.
Quý Tuyết kêu lên một tiếng, che ngực, để lộ chiếc yếm đỏ thắm, nước mắt lưng tròng nhìn Quý Lâm Uyên: “Hoàng thúc, thúc có ý gì!”
“Trí nhớ của ta vốn không tốt.”
“Chỉ là muốn hỏi ngươi, cái gọi là chuyện sai trái, có phải là ngươi ăn mặc thế này, nửa đêm xông vào trướng của ta lẳng lơ hay không?”
Quý Tuyết không ngờ hắn lại làm nhục mình đến vậy, mặt đỏ bừng, không biết là vì tức giận hay xấu hổ, khóc lóc nói: “Tuyết Nhi không có, sao Hoàng thúc lại làm nhục Tuyết Nhi như vậy!”
Lúc này nhìn kỹ lại, ta mới nhận ra.
Trên mặt Quý Lâm Uyên đã sớm không còn ý cười, lạnh lẽo như Bắc Cảnh tháng Giêng.
“Chẳng phải Tam công chúa thích kiểu này sao? Bản vương còn tưởng rằng như vậy là hợp ý công chúa.”
Nói xong, Quý Lâm Uyên liền tự mình vào trướng, bỏ mặc nàng ta ở ngoài cửa.
Ta thấy buồn cười, đi vòng quanh hắn hai vòng: “Cái miệng này của chàng thật là tài giỏi, xem ra bình thường cãi nhau với ta cũng không hề nhường nhịn, phải nói là xả lũ mới đúng.”
Hắn lại cầm lấy cây trường thương lần trước, lúc này ta mới để ý, đây lại là cây thương ta dùng trước kia.
Ta còn tưởng là khi tịch biên đã bị thu mất rồi, không ngờ lại ở chỗ hắn.
Quý Lâm Uyên nhẹ nhàng vuốt ve cây trường thương kia, cuối cùng còn đặt lên một nụ hôn.
“Như Ca… Ta hơi sợ.”
Ta muốn nói đừng sợ.
Đừng sợ mà, Quý Lâm Uyên.
Mẫu thân đều nói hắn dẫn quân rất giỏi, chỉ là một Lâu Vân thôi mà, không có gì đánh không lại, không đáng để hắn phải sợ hãi.
Nhưng không biết hắn làm sao, như thể nghe thấy ta nói chuyện, tự lẩm bẩm: “Nàng vẫn còn ở nhà chứ?”
“Ta sợ lắm, ta sợ vừa về đến nhà… nàng đã không còn ở đó đợi ta nữa rồi.”
Ta vốn rất muốn hắn sớm ngày hồi kinh.
Bởi vì, ta không biết thi thể mình bị chôn ở đâu, cứ cảm thấy trong lòng hơi tiếc nuối.
Nhưng đây là lần đầu tiên ta hy vọng hắn đừng hồi kinh.
“Lâm Uyên.”
Chàng yêu ta đến thế cơ mà.
Sao không nói cho ta sớm hơn?