Thành Thân Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung


Chương 9

“Ả xứng sao…? Ả không xứng!”

“Quý Lâm Uyên… Hoàng thúc, thúc quên ả đi, có được không? Người quên ả đi! Ả là thứ đê tiện! Là con của kẻ tội nhân! Thúc cao quý như vậy, quang minh lỗi lạc như vậy… là anh hùng của muôn dân, sao có thể yêu ả?”

“Phụ hoàng nói thúc vì nàng ta mà cầu xin phụ hoàng, ngay cả hổ phù cũng không cần nữa! Chưa từng có ai đối xử với ta như vậy! Hoàng thúc, chưa từng có ai yêu ta như vậy!”

“Ả chẳng cần làm gì, thúc vẫn yêu nàng ta! Dựa vào đâu chứ?”

“Ta ở trong cung tranh đoạt, đấu đá, là đứa con được phụ hoàng yêu thương nhất, nhưng ta lại phải sống như giẫm trên băng mỏng! Hoàng thúc! Ta nghe nói trong ngày đại hôn, ả đâm thúc một nhát! Vậy mà tại sao thúc vẫn yêu ả? Tại sao?”

Quý Lâm Uyên siết chặt mũi tên trong tay, đến mức sống tên gãy đôi.

Hắn vô cùng chậm rãi, từng chút một.

Trên mặt Quý Tuyết lộ vẻ điên cuồng, thậm chí còn không để ý đến bàn tay bị đóng đinh xuống đất. Nàng ta muốn nhào tới, tiếng kêu thảm thiết vang vọng cả bầu trời.

“Thúc đáp ứng rồi, thúc đáp ứng rồi đúng không! Hoàng thúc! Ta biết! Ta biết thúc sẽ yêu ta! Ta biết!”

Nhưng Quý Lâm Uyên chỉ bước tới giẫm lên mặt nàng ta, mạnh mẽ nghiền xuống.

Tiếng thét chói tai và tiếng nức nở của Quý Tuyết đều bị nghẹn lại trong miệng, biến thành tiếng kêu rên lạc điệu.

“Ngươi nói đúng.” Quý Lâm Uyên nói.

“Ta không nên bắn chết ngươi, ngươi không xứng có cách chết giống Như Ca.”

“Ta từng nghe đến một loại cực hình, đem gân cốt người ta đập nát rồi nhét vào trong hũ, sau đó khoét một lỗ nhỏ trên da thịt. Khi thả sâu trắng đã nuôi vào trong hũ, nó sẽ theo vết thương của ngươi bò vào cơ thể, dần dần ăn rỗng thân thể ngươi.”

“Cuối cùng, chỉ còn lại một lớp da người.”

“Nếu ngươi thông minh hơn một chút, nói cho ta biết Như Ca ở đâu, ta sẽ chỉ chém đầu ngươi. Nếu ngươi không thức thời, ta sẽ thử xem thứ sâu này ăn ngươi đến khi chỉ còn da, liệu có còn đáng ghét như vậy không.”

Quý Tuyết không chống đỡ được, đành phải khai ra.

Nhưng Quý Lâm Uyên vẫn đập nát nàng ta rồi nhét vào hũ, còn sai người mang đến cho hoàng đế.

11

Quý Lâm Uyên đã phát điên thật rồi.

Một mình hắn dắt ngựa đi đến vùng ngoại ô phía Tây.

Hoàng đế đã giấu thi thể ta ở đây.

Nói cũng lạ… khu rừng này chính là nơi ta và Quý Lâm Uyên gặp nhau lần đầu tiên.

Khi ấy… thật sự là những ngày tháng đẹp đẽ.

Chúng ta đều còn rất trẻ, hắn theo tiên đế đến quốc tự cầu phúc, lén trốn ra ngoài chơi.

Hắn đã thấy ta đang trèo cây lấy trứng chim ở đây.

Ta cúi đầu xuống liền thấy Quý Lâm Uyên, một thiếu niên mặt trắng như ngọc theo bản năng đưa tay ra sợ ta ngã.

Ta thấy buồn cười, lộn người một cái vững vàng đáp xuống bên cạnh hắn, đưa chiến lợi phẩm trong tay ra: “Ăn trứng chim không?”

Nhưng hắn lắc đầu.

“Chim non mất trứng, chim già sẽ buồn lắm.”

Khi đó, Quý Lâm Uyên lương thiện biết bao, sao có thể nghĩ ra cực hình nhét người vào hũ được chứ?

Quý Lâm Uyên đứng dưới gốc cây ngước lên nhìn, rõ ràng cũng nhớ lại chuyện cũ.

Hắn lẩm bẩm: “Thì ra cái cây này không cao.”

Chỉ là khi đó hắn còn bé, mới thấy cô nương trên kia như ngồi trên mây.

Ta đi theo hắn vài vòng, không hẹn mà cùng chú ý đến một mảnh đất rõ ràng đã được đào xới.

Quý Lâm Uyên chậm rãi quỳ xuống, dùng tay đào bới từng chút một.

Tháng này không tính là quá nóng, Bắc Cảnh đã đổ tuyết, thi thể của ta còn chưa hoàn toàn thối rữa.

… Nhưng dáng vẻ này thật khiến ta khó chịu.

Người đã bắt đầu thối rữa, da thịt trên mặt, trên người không có một chỗ nào lành lặn, nát thành từng mảng treo lủng lẳng.

Bụng dưới hơi nhô lên, nếu mổ ra xem, bên trong ước chừng còn có một hài nhi chưa thành hình đang phân hủy.

Ta cứ đứng nhìn như vậy, mà cảm giác như mình đã ngửi thấy mùi hôi thối.