Vong Sơn


Chương 11

Ba tháng tôi vắng mặt, Ôn Ý đã trải qua những gì, trong ký ức của tôi là một khoảng trống mịt mờ. Mãi về sau, tôi mới chắp vá được đáp án qua lời kể của người khác.

Bà ngã bệnh, bệnh tình vô cùng nghiêm trọng. Kỳ Tranh cầm tiền tìm đến Ôn Ý, yêu cầu cô ấy làm bạn gái hắn. Để chữa bệnh cho bà, Ôn Ý đã đồng ý.

Ác mộng bắt đầu từ khi ấy. Ban đầu, Kỳ Tranh cấm cô ấy gặp tôi, sau đó lại ép cô ấy trốn học, đua xe. Ôn Ý không thể tránh khỏi ảnh hưởng, nhưng nền tảng học tập của cô ấy vững chắc, điểm số không đến mức lao dốc. Điều thực sự đẩy cô ấy vào vực thẳm là tin đồn bắt đầu lan rộng trong trường sau khi có người nhìn thấy Kỳ Tranh đưa tiền cho cô ấy.

Xã hội luôn dành sự khoan dung đặc biệt cho đàn ông. Với Kỳ Tranh, đây chẳng qua chỉ là một chuyện phong lưu. Nhưng với Ôn Ý thì lại là một bữa tiệc ngôn từ đầy bạo lực.

Khi thiên hạ buông lời rằng một cô gái là hạng người gì, bất kể cô ấy có phải hay không, thì cô ấy đã mặc nhiên bị đóng đinh vào danh phận đó rồi.

Lời đồn sắc bén như dao, gần như chém nát Ôn Ý. Nhưng cô ấy rất kiên cường. Điều thực sự khiến cô ấy sụp đổ, lại là một chuyện khác. Ngày trước kỳ thi đại học, bà cô ấy qua đời.

Bệnh xơ hóa phổi của bà đã quá nghiêm trọng, không còn cách nào cứu chữa. Những năm qua, bà gắng gượng hết lần này đến lần khác, nhưng rốt cuộc vẫn không trụ nổi, gục ngã ngay trước mặt Ôn Ý.

Chống gậy bước ra khỏi phòng thi, tôi vẫn còn vui vẻ. Ôn Ý lại tiến thêm một bước gần hơn đến tương lai mà cô ấy mong muốn. Tôi nghĩ, đợi khi chân tôi lành lại, tôi có thể đi thăm bà. Có lẽ nếu Ôn Ý rảnh rỗi, cô ấy cũng sẽ đến tìm tôi. Thế nhưng, lần chờ đợi này kéo dài cho đến ngày công bố kết quả kỳ thi đại học.

Mẹ đưa tôi đến quán net để tra điểm. Khi biết tôi đã đạt được số điểm mà mình mong muốn, bà ôm tôi khóc rất lâu. Sau khi bình tĩnh lại, mẹ gọi mấy chị em thân thiết trong tiệm rồi dẫn tôi đến nhà hàng ăn mừng một bữa thật thịnh soạn.

Hôm ấy, chúng tôi về nhà quá muộn.

Trời tối đen, bóng đèn cầu thang đã hỏng từ lâu. Trong màn đêm u ám, tôi cười nói cùng mẹ bước vào nhà, hoàn toàn không nhìn thấy lá thư bị giấu dưới tấm thảm trước cửa.

Mãi đến sáng hôm sau, khi cầm lá thư ấy, loạng choạng đi tìm Ôn Ý, tôi mới hay biết chuyện đã muộn mất rồi. Bên bờ sông đã chật kín người đứng xem náo nhiệt. Họ xôn xao bàn tán, thở dài than thở về một nữ sinh vì thi trượt đại học mà nghĩ quẩn.

Trên con thuyền nhỏ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, người chèo thuyền đứng ở đuôi, im lặng rít thuốc lá. Dưới chân hắn là một chiếc hộp sắt cũ, lặng lẽ nằm yên. Trong khoang thuyền phủ một lớp vải đen dày cộm, từ trong đó, một cánh tay trắng bệch trương phình vươn ra. Trên cổ tay sưng phù ấy, vẫn còn buộc một sợi dây đỏ.

Đó là Ôn Ý.

Cơn co thắt đau đớn siết chặt dạ dày tôi khiến cả người run rẩy. Tôi há miệng nhưng lại chẳng thể khóc được.

Người nằm trên con thuyền nhỏ kia, cô ấy chính là Ôn Ý.

Mọi người đều không ngoái đầu lại, kiên quyết tiến về phía trước, dứt khoát vứt bỏ quá khứ phía sau lưng. Chỉ riêng cô gái mang tên Ôn Ý ấy, mãi mãi dừng lại trong đêm tối đó.

Sự ra đi của bà khiến cô ấy mất đi tất cả hy vọng vào cuộc sống, còn thất bại trong kỳ thi đại học lại trở thành sợi rơm cứu mạng cuối cùng của cô ấy bị chặt đứt. Cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng nhấn chìm Ôn Ý. Một cô gái lương thiện như thế, cuối cùng vẫn chọn kết thúc sinh mệnh của chính mình, dùng cách này để chuộc tội.

Bùn cát tàn nhẫn lấp đầy miệng mũi, một cô gái tuổi mười tám, một sinh mệnh non trẻ tinh khôi đã vĩnh viễn chìm xuống đáy sông lạnh lẽo.

Lúc ra đi, cô ấy vẫn ôm chặt chiếc hộp sắt cũ kỹ từng giấu dưới gầm giường. Chiếc hộp hoen gỉ ấy đã đồng hành cùng cô ấy suốt quãng đời ngắn ngủi.

Lúc nhỏ, cô ấy dùng nó để dành tiền học phí.

Lúc lớn lên, cô ấy dùng nó để đựng tro cốt của bà.

Cô ấy lặng lẽ rời đi như thế, trong cái thời đại thông tin chưa mấy phát triển, thậm chí chẳng ai hay biết về cái chết của cô ấy.

Tôi mơ hồ siết chặt bức thư Ôn Ý để lại, toàn thân vô lực.

Cô gái dịu dàng và e thẹn ấy đã cẩn thận ghi lại từng chút từng chút những ân tình và sự giúp đỡ của tôi dành cho cô ấy. Từng con chữ tràn đầy lòng biết ơn và sự giải thoát, chẳng có chút oán hận nào đối với thế gian bất công này.

Ôn Ý bình thản hạ màn cuộc đời mình.

Ở cuối thư, cô ấy chân thành chúc tôi được tự do mạnh khỏe, bình an vui vẻ.

[Chung Nguyệt thân yêu, không cần vì tớ mà dừng bước.
Nguyện trên con đường tương lai của cậu, hầm tối sẽ có ánh sáng, chiếc cầu qua sông đều kiên cố. Thế giới ở ngay trước mặt cậu, con đường lớn trải dài màu nâu sẽ dẫn cậu đến bất cứ nơi nào cậu muốn.]

Mọi người thấy không, Ôn Ý chính là một cô gái tốt như vậy đấy.

Mơ ước lớn nhất của cô ấy cũng chỉ là sau này có thể thuê một căn nhà rộng rãi, sáng sủa, yên ổn sống cùng bà mà không cần lo lắng bị dột nước. Hai bà cháu sẽ cùng nhau ăn bánh mì phết thật dày bơ đậu phộng, vì Ôn Ý cho rằng đó là món ăn ngon nhất trên thế gian này.

Dẫu đã nhiều năm trôi qua, dẫu giờ đây tôi chẳng còn nhớ rõ khuôn mặt cô ấy, nhưng mỗi khi nhắc đến hai chữ “Ôn Ý”, trái tim tôi vẫn đau đớn đến nghẹt thở.

Thế gian bất công.

Kỳ Tranh, chính cậu là hung thủ.