Chương 7
Tôi không cố chấp trong chuyện được yêu. Thực tế, tôi mới là người kiến tạo tình yêu. Nhưng có vẻ Kỳ Tranh lại không hiểu được đạo lý này.
Cậu ấy đã từ chối tôi, nhưng lại chưa bao giờ chấp nhận sự xa cách của tôi. Cậu ấy giận dữ, buồn bực, tìm đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của tôi. Thế nhưng, khi dùng những hành động trẻ con ấy để thử thăm dò phản ứng của tôi, rồi phát hiện tôi vẫn thờ ơ như cũ, cậu ấy buộc phải chấp nhận sự thật rằng, tôi đã từ bỏ cậu ấy.
Khai giảng lớp 12, Kỳ Tranh chủ động chuyển sang lớp thường.
Đồng thời, để đảm bảo chất lượng đầu ra, trường bắt đầu thực hiện chế độ khảo sát loại trừ, điều chỉnh lại lớp trọng điểm, chọn ra top 50 học sinh có thành tích cao nhất để tạo thành một lớp nhỏ.
Thực ra, thay đổi cũng không lớn lắm. Lớp A vốn đã là lớp thực nghiệm tốt nhất nên những người ở lại vẫn là những gương mặt quen thuộc.
Ngoại trừ… Ôn Ý.
9.
Ôn Ý là một cô gái đặc biệt chăm chỉ.
“Tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền.” Câu này dùng để miêu tả cô ấy, không thể thích hợp hơn.
Có lẽ là do số mệnh an bài, Ôn Ý trở thành bạn cùng bàn mới của tôi. Tôi vốn không phải người nhiệt tình, cô ấy lại trầm tĩnh, hướng nội, điều này dẫn đến việc suốt một thời gian dài sau khai giảng, chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ xa lạ.
Khi đó, cảnh tượng tôi nhìn thấy nhiều nhất trong những giờ nghỉ giữa tiết chính là dáng vẻ cô ấy mặc bộ quần áo cũ đã bạc màu, cố chấp mím môi, cắm cúi làm bài không ngừng trên mặt bàn.
Ôn Ý dường như chưa bao giờ biết mệt mỏi, hoặc phải nói là… cô ấy không dám. Mà khi bên cạnh có một người nỗ lực như vậy, tôi tất nhiên cũng bị ảnh hưởng, vô thức gia tăng tốc độ tiến lên.
Chúng tôi bắt đầu thân quen hơn vào cuối tháng mười một.
Sáng hôm đó, trường thông báo khối lớp 12 tổ chức đại hội tuyên thệ. Hiếm hoi có một buổi không phải lên lớp, mọi người vui vẻ cười nói đi xuống lầu, chỉ có Ôn Ý là vẫn cúi đầu ngồi yên tại chỗ. Tôi vừa thu dọn túi bút, vô tình nhìn thấy bàn tay cô ấy siết chặt đến trắng bệch dưới gầm bàn.
Giáo viên chủ nhiệm vẫn đứng ngoài cửa lớn tiếng thúc giục, trong lớp ngày càng ít người, cuối cùng chỉ còn lại tôi và cô ấy.
“Hai đứa còn chần chừ gì thế?” Thầy Lưu là người nóng tính, nhíu mày bước đến, “Chung Nguyệt, em còn phải lên nhận giấy khen, không xuống ngay thì sẽ trễ mất!”
Tôi đặt túi bút xuống, thuận thế tựa vào bàn, giọng yếu ớt: “Thầy ơi, em thấy không khỏe…”
Sắc mặt thầy lập tức trở nên nghiêm trọng: “Sao thế? Không sao chứ?”
“Hạ đường huyết thôi ạ, bệnh cũ rồi.”
Tôi yếu ớt lắc đầu, đề nghị muốn ở lại lớp nghỉ ngơi: “Thầy Lưu, thầy có thể để Ôn Ý ở lại với em không? Em sợ mình ngất mất.”
Thầy Lưu nhìn đồng hồ, suy nghĩ chưa đến vài giây đã gật đầu đồng ý.
“Chung Nguyệt, em cứ ở trong lớp nghỉ đi… Còn Ôn Ý, em trông chừng bạn ấy, có chuyện gì lập tức xuống báo thầy!”
Nói xong, thầy vẫn chưa yên tâm, dặn dò vài câu rồi mới rời đi. Học sinh ngoan có thành tích tốt luôn có lợi thế, chẳng hạn như việc có thể nói dối trước mặt giáo viên mà không bị nghi ngờ.
Tôi thu lại vẻ yếu ớt trên mặt, quay đầu nhìn Ôn Ý: “Cậu làm sao thế?”
Ôn Ý đỏ bừng mặt: “Tớ… đến tháng rồi.”
Giọng cô ấy nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, đôi mắt tràn đầy xấu hổ và bối rối, dường như sắp khóc: “Vừa mới bắt đầu thôi, tớ tưởng không nhiều nên chỉ lót mấy lớp giấy vệ sinh…”
Tôi hiểu ý, liền lấy từ trong cặp ra một miếng băng vệ sinh, cùng với chiếc áo khoác vừa cởi xuống đưa cho cô ấy.
Vào thời đó, chuyện xấu hổ về kỳ kinh nguyệt vẫn còn rất phổ biến. Các cô gái mua băng vệ sinh thường dùng túi đen để đựng, khi đến tháng trong trường học cũng luôn lén lút đi xử lý.
Ôn Ý buộc áo khoác của tôi quanh eo, cắn môi rồi đi vào nhà vệ sinh. Trên ghế của cô ấy có vết máu rất rõ ràng, tôi lấy giấy lau thấm một ít nước, lau sạch rồi xé một trang vở lót lên trên.
Ôn Ý trở lại rất nhanh, thấy chỗ ngồi đã sạch sẽ, đầu tiên cô ấy nhỏ giọng cảm ơn tôi, sau đó lại lúng túng và áy náy nói:
“Xin lỗi, Chung Nguyệt, tớ làm bẩn áo của cậu rồi.”
“Không sao cả.” Tôi đứng lên, nhường chỗ cho cô ấy ngồi lại, “Áo có thể giặt được, dạo này thời tiết rất đẹp, tớ không thấy lạnh đâu, cậu cứ quấn đi.”
Ôn Ý đỏ mặt gật đầu, sau khi ngồi xuống, cô ấy len lén nhìn tôi một cái, vẫn có chút ngượng ngùng. Tôi thản nhiên đẩy ly nước nóng đã rót sẵn đến trước mặt cô ấy, thuận tay lật giở tập tài liệu tiếng Anh mới phát không lâu, không ngẩng đầu mà nói:
“Có kinh nguyệt là hiện tượng sinh lý bình thường ở nữ giới, không cần cảm thấy xấu hổ.”
Ôn Ý không nói gì, nhưng trông có vẻ thoải mái hơn nhiều. Rất lâu sau, cô ấy mới khe khẽ lên tiếng:
“Chung Nguyệt, cậu thật tốt.”
Tôi quay đầu nhìn cô ấy một cái rồi rất nhanh dời tầm mắt đi.
Đại hội tuyên thệ chỉ diễn ra hơn một giờ rồi kết thúc, mọi người lần lượt trở về lớp học. Một nữ sinh ngồi bàn trước giúp tôi mang về tấm bằng khen. Cô ấy nhìn sắc mặt tôi, quan tâm hỏi:
“Thầy Lưu nói cậu không được khỏe lắm, Chung Nguyệt, bây giờ thấy khá hơn chưa?”
Tôi nhận lấy bằng khen, lắc đầu đáp:
“Tớ không sao nữa… làm phiền cậu rồi.”
“Kỳ Tranh đang nhìn cậu đấy.”
Cô ấy nháy mắt với tôi, ra hiệu nhìn ra ngoài lớp, sau đó lại xua tay phân trần:
“Tớ không phải do cậu ấy mua chuộc đâu nhé! Chỉ là tình cờ nhìn thấy thì nhắc cậu một chút… Nhưng mà vừa rồi trông cậu ấy đúng là rất lo lắng.”
“Tớ biết rồi.”
Lời vừa dứt, chuông vào lớp vang lên, tôi tốt bụng nhắc nhở:
“Tiết này là giờ của bố cậu đấy, đề thi kia cậu vẫn chưa làm xong đâu.”
Người ngồi trước lập tức kêu thảm một tiếng, cam chịu quay về chỗ. Kỳ Tranh vẫn đứng ngoài lớp học nhưng tôi đã bắt đầu kiểm tra lỗi sai trên bài thi.
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng liếc nhìn cậu ấy dù chỉ một lần.