Chương 9
11.
Dưới tầng khu nhà tôi ở có một cửa hàng tạp hóa nhỏ, là của một chị gái mở. Chị ấy rất tốt bụng, mỗi lần mua đồ tôi đều đến chỗ chị, lần này cũng không ngoại lệ.
Tôi đứng trước dãy kệ hẹp, phân vân không biết nên chọn loại nào. Chị chủ đi tới, biết tôi muốn mua băng vệ sinh nên đã tốt bụng giúp tôi chọn một loại có số lượng nhiều, chất lượng an toàn, quan trọng nhất là giá rẻ được gần một nửa.
Tôi mua hai phần mang về nhà, định hôm sau đem đến trường, không ngờ lại bị mẹ nhìn thấy khi bà về nhà vào buổi tối.
Trong lúc ăn cơm, mẹ cứ nhìn tôi mãi: “Nguyệt Nhi, dạo này tiền tiêu vặt có đủ không con?”
Tôi lắc đầu: “Không ạ.”
Liếc qua túi đồ trên sofa, tôi lập tức đoán được vì sao bà lại hỏi như vậy. Khi tôi còn nhỏ, mẹ phải dắt tôi nay đây mai đó, dựa vào việc bày sạp bán quần áo để nuôi tôi, đến một chỗ ở tử tế cũng không có. Sau này, khi chuyển đến tiểu khu nơi Kỳ Tranh ở, lúc này cuộc sống mới dần ổn định hơn.
Hồi đó, mẹ đã rất chịu chi cho tôi.
Về sau, địa điểm bán quần áo của chúng tôi dần dần từ sạp vỉa hè chuyển thành cửa hàng rồi từ cửa hàng nhỏ thành mặt bằng lớn. Tiền bạc ngày một dư dả, mẹ lại càng không tiếc gì với tôi.
Tình yêu luôn đi cùng cảm giác thiếu sót. Mẹ đã quen với việc dành cho tôi những điều tốt nhất trong khả năng của bà, vì vậy khi nhìn thấy túi băng vệ sinh rẻ tiền kia, phản ứng đầu tiên của bà là lo lắng tôi không đủ tiền tiêu.
Để mẹ yên tâm, tôi kể cho bà nghe mọi chuyện.
“Con không thể mua loại đắt tiền được đâu mẹ. Ôn Ý sẽ không nhận, cậu ấy là một người rất biết nghĩ cho người khác, con không muốn cậu ấy cảm thấy bản thân mình là một gánh nặng. Hơn nữa, con cũng thương mẹ nữa mà, kiếm tiền đâu dễ dàng gì.”
Tôi nhìn mẹ, mỉm cười nói: “Sau này con sẽ dùng cùng loại với Ôn Ý, mẹ tin con đi, nó rất an toàn, chỉ là bao bì không được đẹp lắm thôi.”
“Nguyệt Nhi.” Mẹ dịu dàng gọi tôi, trong mắt ánh lên tia sáng rạng rỡ, “Có lúc mẹ vẫn hay nghĩ, sao con lại trở thành một người tốt như thế này.”
Thực ra, câu trả lời nằm ở chính bản thân mẹ. Từ nhỏ tôi đã nhìn cách mẹ yêu thương tôi nên tôi hiểu rõ phải đối xử tốt với một người như thế nào.
Ôn Ý… cậu ấy rất tốt.
Cậu ấy xứng đáng được yêu thương, xứng đáng được đối xử dịu dàng.
Sáng hôm sau, tôi xách túi giấy màu hồng đến trường. Khi vào lớp, Ôn Ý đã ngồi vào chỗ, chăm chú đọc sách. Thấy tôi, mắt cậu ấy sáng lên:
“Chung Nguyệt, buổi sáng tốt lành!”
“Buổi sáng tốt lành.” Tôi tháo balo xuống, đưa túi giấy trong tay cho cậu ấy, “Tớ nghĩ cậu sẽ cần đến nó.”
Ôn Ý luống cuống nhận lấy, ngập ngừng nhìn vào bên trong.
“Trước tiên, tớ muốn làm rõ một điều.”
Tôi giành nói trước khi cậu ấy kịp mở miệng: “Ôn Ý, đây không phải là thương hại hay bố thí mà là sự giúp đỡ giữa những cô gái với nhau. Nếu cậu cảm thấy không thoải mái khi nhận nó, vậy thì mỗi tháng mời tớ đến nhà cậu ăn cơm một lần đi.”
Nói xong, tôi còn không quên được nước lấn tới: “Tớ không thích ăn thịt, lần sau đến nhà cậu, bảo bà làm trứng sốt cà chua nhé.”
Ôn Ý ôm túi giấy, ngây ngẩn nhìn tôi, trong mắt dần dần ngập đầy nước. Nhưng cuối cùng, cậu ấy không khóc.
Chớp chớp mắt ép nước mắt quay trở lại, Ôn Ý khẽ nói: “Cảm ơn cậu, Chung Nguyệt.”
Không cần cảm ơn tôi đâu, Ôn Ý.
Nếu có thể giúp được cậu, đó chính là vinh hạnh của tôi.
12.
Sau khi thân quen với tôi, Ôn Ý liền biến thành một cô nàng lắm lời. Những lúc làm bài xong mà rảnh rỗi, cô ấy sẽ cùng tôi nói chuyện trên trời dưới đất, bàn luận về vũ trụ và tương lai.
Một cô gái mặc trên mình bộ quần áo cũ kỹ, giản dị, ngước nhìn dải ngân hà rộng lớn rồi nhẹ nhàng kể cho tôi nghe những kiến thức thiên văn mà cô ấy biết. Hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến một cái cây nhỏ mọc lên từ tinh cầu hoang vu.
Tôi dám cá rằng cô ấy có thể trở thành một nhà thiên văn học xuất sắc nhất. Nhưng Ôn Ý chỉ muốn trở thành một người lớn có thể kiếm tiền, như vậy mới có thể sống trong một ngôi nhà lành lặn, ăn những món ngon, thậm chí còn có thể đưa bà đi du lịch.
Giấc mơ ấy vừa đơn giản, vừa thực tế, cũng chính là điều mà cô ấy mong mỏi nhất lúc này.
Cô ấy nói: “Chung Nguyệt, giá mà tớ có thể giỏi giang như cậu thì tốt biết mấy.”
“Không phải thế đâu, Ôn Ý.” Tôi khẽ lắc đầu, phủ nhận lời của cậu ấy.
“Tớ xuất sắc không phải vì tớ giỏi giang hay nỗ lực thế nào mà là vì tớ may mắn. Ngay từ nhỏ, tớ đã có cơ hội được tiếp nhận nền giáo dục tốt, môi trường xung quanh cũng không ngừng thúc đẩy tớ tiến về phía trước. Nhưng con đường học vấn của cậu thì vô cùng gian nan, từ trong núi ra đến huyện thị, rồi lại từ huyện thị lên thành phố. Chỉ cần một mắt xích nào đó xảy ra sơ suất, cậu lập tức sẽ phải đối mặt với nguy cơ bỏ học.”
Ôn Ý tròn xoe mắt, sững sờ nhìn tôi.
“Xuất phát điểm của chúng ta chênh lệch quá nhiều, vậy mà bây giờ chúng ta lại là bạn cùng bàn.” Tôi nhìn thẳng vào cô ấy, ánh mắt chân thành, giọng nói đầy chắc chắn. “Cậu có biết điều đó có ý nghĩa gì không? Điều đó có nghĩa là cậu đã dùng thực lực của mình để đánh bại phần lớn những người may mắn hơn đó!”
Sự xuất sắc của tôi có rất nhiều điều kiện tiên quyết, còn sự xuất sắc của Ôn Ý lại hoàn toàn do mồ hôi và nỗ lực của cậu ấy đánh đổi lấy. Tôi không thể tưởng tượng được trên đoạn đường này, cô ấy đã từng vấp ngã bao nhiêu lần, chịu biết bao nhiêu khổ cực, đổ biết bao giọt mồ hôi cùng nước mắt.
Khổ đau không đáng để ca tụng, nhưng Ôn Ý thì xứng đáng.