Chương 12
14.
Ôn Ý đã chết, ngoài tôi ra, không ai hay biết.
Còn Kỳ Tranh thì sao?
Kỳ Tranh đang chuẩn bị ra nước ngoài du học.
Thành tích của hắn thực sự quá kém, nếu ở lại trong nước thì chỉ có thể học một trường cao đẳng bình thường. Nhưng hắn có một người cha giàu có, sớm đã sắp xếp sẵn vé máy bay cho hắn sang Anh.
Có người chết đuối dưới đáy sông, có kẻ tương lai mở rộng.
Thật bất công.
Kỳ Tranh, hắn nhất định phải nhận được bài học.
Trước ngày chuyến bay cất cánh, tôi gửi cho Kỳ Tranh một tin nhắn.
【Tôi đợi cậu dưới gốc cây hoè.】
Điện thoại mới mua, số mới đăng ký, tin nhắn không có chữ ký, nhưng Kỳ Tranh chắc chắn biết người gửi là ai. Thực ra tôi cũng không chắc hắn có đến không, bởi vì con người luôn thay đổi. Nhưng tôi đã đặt cược đúng.
Kỳ Tranh không thất hẹn. Chiều hôm ấy, tôi chờ hắn dưới gốc cây hoè. Hắn chậm rãi bước về phía tôi, dường như không dám tin tôi thực sự ở đó, giọng run rẩy gọi một tiếng: “Mặt Trăng?”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên tán cây hoè cao lớn rậm rạp. Những chùm hoa nở rộ, lộng lẫy như hai năm trước, khi tôi từng đứng ở đây chờ hắn vào một đầu thu.
Chỉ tiếc rằng…
Hôm nay tôi đã không còn là tôi của ngày ấy, mà hắn cũng chẳng còn là hắn của ngày xưa. Chàng trai đáng yêu từng khóc lóc van xin tôi đừng rời xa hắn, cuối cùng cũng chẳng thể quay về được nữa.
“Hoa hoè nở rồi.” Tôi khẽ thở dài, “Kỳ Tranh, hãy ở lại đi.”
Kỳ Tranh kinh ngạc nhìn tôi, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang bối rối. Dần đần đôi mắt hắn ánh lên niềm vui sướng như thể tìm lại được thứ đã mất, sau đó hắn ôm mặt bật khóc nức nở. Năm ấy, tôi và Kỳ Tranh đều mười tám tuổi.
Hắn khao khát có được thật nhiều, thật nhiều tình yêu, còn tôi chỉ đứng trước cái bẫy, lạnh lùng nhìn hắn từng bước đi về phía mình. Cuối cùng, Kỳ Tranh đã không lên chuyến bay đến Anh.
Hắn và ba mình xảy ra một trận cãi vã dữ dội, nhất quyết muốn ở lại trong nước, muốn ở gần tôi nhất có thể. Ba hắn tức giận đến mức phải nhập viện nhưng cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp.
Tháng Chín, Kỳ Tranh theo tôi đến Bắc Kinh. Trường của hắn là một trường cao đẳng tư thục nhưng cách trường tôi chưa đến nửa tiếng đi xe. Ban đầu, hắn thường xuyên đến tìm tôi, kiêu hãnh vì bạn gái mình được học tại ngôi trường danh giá nhất cả nước. Nhưng về sau, hắn đến ít dần.
Hắn nói: “Mặt Trăng, tớ chỉ học cao đẳng, có phải khiến cậu mất mặt lắm không?”
Tôi thản nhiên đáp: “Trong nhà không cần hai người đều có học vấn cao.”
Có lẽ vì bị từ “nhà” làm cho rung động, Kỳ Tranh bắt đầu tu tâm dưỡng tính. Hắn hoàn toàn thay đổi, từ bỏ thói ngang tàng bồng bột thời cấp ba, cai rượu, bỏ thuốc, dứt khoát xóa hết liên lạc với những cô gái trong điện thoại.
Chàng công tử quen sống an nhàn không động tay vào việc gì, giờ đây lại xắn tay áo, tập nấu ăn cho tôi.
Ai cũng nói, Kỳ Tranh yêu tôi. Tám năm yêu đương, hắn cứ thế mà xoay quanh tôi suốt tám năm trời. Năm tôi hai mươi sáu tuổi, vào ngày sinh nhật, Kỳ Tranh quỳ một chân trước mặt tôi, lấy ra chiếc nhẫn tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.
“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”
Bạn bè của hắn reo hò cổ vũ, trao cho tôi những ánh mắt đầy chúc phúc.
Thế nhưng tôi chỉ lặng im.
Hồi lâu sau, tôi nhìn hắn, cất giọng: “Kỳ Tranh, cậu đã từng phạm phải một sai lầm không thể tha thứ.”
Sắc mặt Kỳ Tranh lập tức trắng bệch. Gần như ngay tức khắc, hắn hoảng loạn biện bạch cho bản thân:
“Chỉ có một lần đó thôi! Mặt Trăng, tớ thề, thật sự chỉ có duy nhất lần đó! Lúc đó tớ uống say, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Đến khi tỉnh lại, mọi chuyện đã rồi… Tớ vô tội, Mặt Trăng, Mặt Trăng, tớ thực sự không biết gì cả!”
Nói xong, hắn hung hăng trừng mắt nhìn cô gái đang đứng cạnh chùm bóng bay màu hồng, giọng nói ẩn chứa sự cuồng loạn: “Có phải là cô không? Có phải cô đã nói gì đó với Mặt Trăng không?!”
Cô gái nước mắt rơi như mưa, chỉ biết lắc đầu: “Đàn anh, em không có.”
“Đủ rồi, chuyện đó không quan trọng.” Tôi lên tiếng, lạnh lùng cắt ngang màn kịch lố bịch này, ánh mắt rơi xuống chiếc nhẫn trước mặt. “Kỳ Tranh, tôi không quan tâm cậu đã ngủ với ai.”
Kỳ Tranh sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn tôi.
“Chuyện tôi muốn nói, là một chuyện khác.”
Tôi khẽ khép mắt, cơn giận đã kìm nén suốt bao năm, cuối cùng cũng bùng nổ trong ngày hôm nay. Siết chặt cổ hắn, ánh mắt tôi rực lên ngọn lửa băng giá:
“Cậu còn nhớ Ôn Ý không? Kỳ Tranh, cậu còn nhớ cô ấy không?!”
Kỳ Tranh ngẩn người nhìn tôi, như thể đang cố nhớ lại xem Ôn Ý là ai. Hồi lâu sau, hắn bỗng mở to mắt, cuối cùng cũng nhớ ra cô nữ sinh từng bị hắn dùng tiền đe dọa và sỉ nhục năm nào.
“Cậu vẫn còn nhớ rõ.” Tôi cười thê lương. “Kỳ Tranh, cậu có biết không? Cô ấy chết rồi.”
Nỗi đau nhói buốt đột ngột xé toạc lồng ngực, tôi cúi gập người, ôm chặt lấy ngực thở hổn hển. Giọt nước mắt chưa từng rơi bên bờ sông năm ấy, cuối cùng cũng tuôn trào sau tám năm dài đằng đẵng.
Bà mất rồi, Ôn Ý cũng mất rồi… Ngay vào ngày công bố kết quả thi đại học, cô ấy đã chọn cách ra đi giống như mẹ cậu ta.
“Cậu có biết không, bà của Ôn Ý đã vất vả nhường nào để mưu sinh ở một thành phố như thế này? Cậu có biết không, Ôn Ý đã khó khăn ra sao để theo học đến lớp mười hai? Cô ấy đặt tất cả hy vọng cuộc đời vào kỳ thi đại học, cậu có biết điều đó quan trọng với cô ấy đến nhường nào không? Hai bà cháu họ đã phải chật vật lắm mới thoát khỏi ngôi làng ấy, họ đã thoát được rồi mà…”
Nỗi nghẹn ngào siết chặt cổ họng, khiến tôi không thể nói tiếp. Cuối cùng, tôi chỉ có thể gào lên câu hỏi đã dằn vặt mình suốt bao năm:
“Tôi đã nói cậu đừng động đến cô ấy, tại sao cậu vẫn không nghe? Tại sao cậu không chịu nghe chứ?!”