Mộng Nhật Xuân Lai


Chương 1

01 

Phủ quốc công tổ chức yến tiệc. 

Cô mẫu dặn dò: “Kinh thành có rất nhiều nam tử dung mạo tốt tính khí tốt, nhưng nhất định phải tránh xa Bùi Tịch.”

Bùi Tịch, đích tử nhà họ Bùi, là thế tử của phủ Định quốc công vang danh thiên hạ, mẫu thân là trưởng công chúa tỷ tỷ của đương kim thánh thượng. Dung mạo tuấn lãng, khí chất cao ngạo, là người trong mộng của những tú nữ kinh thành.

Nhưng với ta, hắn như mây với bùn, không thể so sánh. Ta gật đầu như tán thành, cuốn thêm mấy vòng ở ngực che giấu cố định y phục, khoác lên mình chiếc váy nhạt màu không có gì ấn tượng.

Nhưng cô mẫu vẫn không hài lòng, bảo dung mạo của ta quá diễm lệ, thân hình quá mỹ miều, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ khó cưỡng. Cô mẫu xóa đi son phấn, tháo hết trâm hoa trên tóc, lúc này mới gật đầu: “Như vậy đã nhạt đi ba phần.”

Ta lặng lẽ theo sau các quý nữ, uống trà ngắm hoa thưởng thức cầm nghệ thơ ca, và mỉm cười. 

Cho đến khi mọi người dừng chân trước vườn hoa, ai nấy đều lấy quạt che mặt, e lệ cười khẽ. 

Ta vẫn mỉm cười cúi đầu bước đi. Không ngờ, y phục bị một quý nữ nào đó phía sau giẫm lên, khiến ta loạng choạng ngã về phía trước. 

May mắn thay, trước mặt xuất hiện một bóng người áo đen. Ta vô thức giơ tay nắm lấy. Không may, hắn né người tránh đi. 

Trong những tiếng hô thảng thốt, ta ngã thẳng vào bồn hoa, mặt chạm đất, mũi đầy mùi bùn. Vừa muốn khóc vừa không muốn đứng dậy.

Mấy vị quý nữ tốt bụng vội chạy vào đỡ ta lên. Ta cúi đầu, không còn cười nổi. 

Tiếng thỉnh an vang lên: “Bái kiến Bùi thế tử.” 

Ta đảo mắt, lén liếc nhìn. Bóng người áo đen kia đã rời đi trong chớp mắt. Kiêu ngạo và lạnh lùng. 

Chính là Bùi Tịch người mà cô mẫu bảo ta phải tránh xa.

 02

Tiếng xấu đồn xa. 

Ngay hôm sau, khắp kinh thành đều đồn rằng: “Người họ hàng xa của nhị phu nhân phủ quốc công đến xin ăn, là một tiểu yêu tinh, muốn quyến rũ Bùi thế tử nhưng thất bại.” 

Trong lòng ta tức đến phát điên. Ta nào phải kẻ xin ăn? 

Phụ thân đã bỏ ra nửa gia tài, nhờ cô mẫu tìm cho ta một môn hôn sự tốt.

Nhị gia phủ Quốc Công chỉ giữ chức quan nhàn, mọi vật phẩm quý giá trong phủ đều do Phụ thân ta cung cấp.

Cô mẫu lo lắng đi đi lại lại:

“Bảo con tránh xa hắn, sao lại chui vào lòng hắn? Nếu Trưởng công chúa biết được, mặt mũi ta để đâu?” 

Ta nào có chui vào lòng hắn? Hắn là bồn hoa sao?

 “Con còn chưa chạm được vào góc áo hắn!” Ta cúi nhìn ngực mình. 

Vừa ngã vừa tức, càng đau hơn! Cô mẫu còn muốn dẫn ta đi xin lỗi.