Chương 1
Ta và kẻ thù truyền kiếp làm phu thê đã mười năm. Chẳng có chút tình cảm chân thật nào, chỉ toàn là sát ý.
Hắn vì ánh trăng sáng trong lòng mà khởi binh tạo phản, còn ta vì trúc mã mà diệt cả nhà hắn.
Lúc hận thù nhất, hắn nhốt ta trong mật thất, bắt ta làm nô tỳ. Ta giả vờ hôn hắn, khi cả hai đắm chìm trong ái ân, ta đã đưa thuốc độc vào trong miệng hắn.
Gian thần và độc phụ cùng nhau xuống hoàng tuyền.
Mở mắt ra một lần nữa, ta và Tạ Cảnh Ngọc cùng trở về mười năm trước.
Ta là cô nhi nhà tướng, còn hắn là thế tử của Hầu phủ. Hắn một lòng nhớ nhung bạch nguyệt quang. Còn ta quay người nhận chỉ vào cung làm Hoàng hậu.
Chẳng liên quan gì đến tình yêu. Kiếp này, ta chỉ muốn thắng. Nhưng không ngờ, nửa đêm lại có kẻ xông vào tẩm điện của ta, nghiến răng nghiến lợi mà nói với ta:
“Ngươi còn chưa hạ độc c,h,ế,t ta, đã muốn tái giá rồi sao?”
1.
Ta và Tạ Cảnh Ngọc chỉ làm phu thê mười năm nhưng lại đấu đá nhau cả đời.
Thuở nhỏ, cha ông tranh quyền, gia tộc ta thất bại. Hắn là thế tử của Hầu phủ, phong quang vô hạn, còn ta trở thành cô nhi của nhà tướng, nghèo túng bơ vơ không nơi nương tựa.
Thời niên thiếu, tình cảm chớm nở, biết ngưỡng mộ người khác. Hắn cùng thiên kim của Thủ phụ – người đã nhục mạ ta, hai người tình tứ như đôi chim non, còn ta và Thái tử đương triều mà hắn luôn khinh thường lại là thanh mai trúc mã của nhau.
Thời thanh niên đảng phái tranh đấu, tranh giành ngôi vị. Hắn là quyền thần phò tá Khánh vương, còn ta là tướng quân ủng hộ Thái tử.
Kết quả thái tử đăng cơ làm Đế vương, thiên kim của Thủ phụ trở thành Quý phi đương triều. Hắn lục tung kho tìm ra hôn ước từ tổ tông định ra, nói muốn cưới ta để chọc tức Hoàng đế.
Hoàng đế khuyên ta nên suy nghĩ kỹ nhưng ta lại kiêng dè thế lực phía sau Tạ Cảnh Ngọc nên đã quyết định tự mình đến giám sát hắn. Kết hôn mười năm, muốn nhìn nhau đến chán ghét.
Ta hạ độc vào rượu của hắn, khiến hắn hộc máu tươi ngay tại yến tiệc trong cung; hắn bỏ thuốc vào chăn của ta, hại ta ngứa ngáy, làm trò hề trước mặt mọi người.
Ta vì làm tổn thương hắn mà không từ thủ đoạn, lại vì chuyện nhỏ mà trả thù, không hiểu tình người, thanh danh độc phụ vang xa.
Hắn ngoài miệng không tính toán với ta nhưng lại ở triều đình gây sóng gió, hãm hại trung thần, vu oan lương tướng, bức ép Hoàng đế đến mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Sau này Hoàng đế mất sớm, muốn Quý phi tuẫn táng theo cùng, hắn vì Quý phi mà khởi binh mưu phản, việc đầu tiên khi tiến công vào Kim Lăng lại là ra lệnh nhốt ta trong mật thất. Từng lớp xiềng xích trói buộc tay chân ta, hắn cho ta uống xuân dược, nhìn ta như ngọn đèn trước gió, giày vò cứ thế lặp đi lặp lại.
Ta dùng ánh mắt nguyền rủa độc ác nhất đời mà nhìn về phía hắn. Biết hắn mưu phản, ta đã dẫn quân g.i.ế.t toàn bộ trên dưới Hầu phủ hơn bốn mươi người, hắn báo thù là lẽ đương nhiên. Nhưng hắn chỉ quỳ một gối trước mặt ta, vuốt ve mắt ta như là sầu não, như là đắc ý mà nói với ta.
“Đôi mắt này của phu nhân lúc mất đi tiêu cự, hoàn toàn tan rã mới là đẹp nhất.”
Ta cười khẩy một tiếng, liếc nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại.
“Ngươi cho rằng bộ dạng mất hết nhân tính bây giờ của ngươi còn có thể khiến Thẩm Thanh Đường đối xử với ngươi như lúc ban đầu sao? Tạ Cảnh Ngọc, căn bản sẽ không có ai yêu ngươi.”
Tạ Cảnh Ngọc ghét nhất là người khác thương hại hắn, quả nhiên bị chọc giận, buông cằm ta ra rồi cúi người hôn xuống.
“Ngươi có tư cách gì mà nói ta? Bùi Gia Nhân, trong xương tủy chúng ta đều thối nát như nhau.”
Lực đạo lớn đến mức dường như muốn nuốt chửng người vào bụng. Chỉ một nụ hôn này đã cướp đi mạng sống của hắn. Phá hỏng giấc mộng đăng cơ xưng đế, cưới Quý phi của Tiên đế.
2.
“Chủ tử, người thật sự muốn vào cung sao?”
Ta ngẩn ra, Lưu Ly mười sáu tuổi nhìn ta với vẻ mặt đầy lo lắng: “Chủ tử, bệ hạ đã nói, nếu người không muốn thì không cần miễn cưỡng, ngài ấy sẽ tự mình đi tìm Thái hậu nương nương thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”
Trên khuôn mặt non nớt vẫn còn nét bầu bĩnh của trẻ thơ, trên đầu tiểu cô nương thắt tóc hai bím, đôi mắt to tròn long lanh ngập tràn vẻ ngây thơ. Hoàn toàn không giống với dáng vẻ âm trầm, lạnh lẽo, thích tát người trong ký ức.
Ta cúi đầu theo lời nàng, quả nhiên trong tay đang cầm mật chỉ mà Thái hậu sai người đưa tới.
Gả cho Hoàng đế Tiêu Dung Hằng, nhập cung làm Hậu.
Kiếp trước, khi nhận được mật chỉ này, phản ứng đầu tiên của ta là cảm thấy hoang đường. Thuở nhỏ theo cha và huynh trưởng chinh chiến phía Bắc, gặp phải tuyết lở, ta bị vùi dưới núi tuyết suốt một ngày một đêm mới được cứu. Khí lạnh xâm nhập khiến ta không thể sinh con, vậy cớ sao Thái hậu lại chọn ta nhập cung?
Nhưng hiện tại, ta chỉ lặng lẽ nắm chặt phong mật chỉ này. Cảm giác trúng độc vẫn còn, ngực ta vẫn không ngừng đau nhói.
Ta quay sang hỏi Lưu Ly: “Hiện tại là… Quảng Vận năm thứ năm sao?”
Lưu Ly ngơ ngác gật đầu, rất nhanh lại lắc đầu: “Chủ tử bị chỉ dụ này dọa ngốc rồi sao? Hôm qua Thái tử đã đăng cơ, hiện tại là Văn Định năm thứ nhất của triều đại mới.”
Văn Định năm thứ nhất, tân đế đăng cơ. Tháng chín tuyết rơi, điềm báo một năm được mùa.
Năm nay ta hai mươi tuổi, vẫn chưa gả cho Tạ Cảnh Ngọc, vẫn chưa cùng hắn giày vò lẫn nhau, oán hận lẫn nhau, vẫn chưa uổng phí cả một đời.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã, nha hoàn khác của ta là Toàn Cơ thò đầu ra:
“Chủ tử! Người đoán không sai, đám giặc Tạ gia kia quả nhiên xảo trá, mọi chuyện qua lại với Khánh Vương đều xử lý sạch sẽ, Đại Lý Tự tra thế nào cũng không ra. Hiện tại, tiểu vương bát đản Tạ Cảnh Ngọc kia đã lăn ra khỏi Chiếu ngục rồi!”
“Hắn đã về phủ rồi sao?”
“Không… không, hắn đến Thẩm gia rồi.”
Nhà họ Thẩm, Thẩm Thanh Đường.
Ta cười tỏ vẻ đã hiểu, thu mật chỉ trong tay vào trong tay áo.
“Không cần kháng chỉ, ta gả cho Tiêu Dung Hằng.”