Chương 11
11
Đêm đó.
Ta mơ một giấc mơ rất kỳ lạ.
Trong mơ.
Ta xuất giá.
Kiệu hoa lắc lư, một đường đến Tạ gia.
Công tử Tạ gia tư thái hơn người, tiền đồ vô lượng.
Tất cả nữ tử đều hâm mộ ta.
Ngay cả đích tỷ cũng nói, ta gả cho một người tốt.
Ta không mấy vui mừng, chỉ cảm thấy phiền phức.
Nhưng nếu ta không gả, sẽ làm hỏng thanh danh Trần gia, ảnh hưởng đến hôn sự của đích tỷ, còn liên lụy đến đích mẫu bị người ta dị nghị.
Thôi vậy.
Thế thì gả thôi.
Đêm tân hôn.
Đệ nhất mỹ nam Vọng Kinh trong truyền thuyết đứng trước mặt ta.
Trước đây ta chưa từng nhìn kỹ hắn ta, giờ nhìn kỹ đúng là đẹp thật.
Chỉ là có hơi gầy và trắng quá.
Như ức gà luộc, vừa khô vừa bã.
Chắc chắn không ngon.
Ánh mắt lạnh lùng của Tạ Dục liếc nhìn ta, nói:
“Hôn sự này không phải do ta mong muốn, sau này ta sẽ cho nàng tôn vị Tạ phu nhân, những thứ khác nàng đừng mong chờ…”
Thần kinh.
Nếu ngươi không muốn, sao không nói rõ với mẫu thân ngươi?
Ta trợn mắt, nằm xuống ngủ.
Tạ Dục đứng bên cửa sổ ngẩn người một lát, rồi cũng leo lên giường, ngủ cùng ta.
Nhưng ngủ được một lúc, tay hắn ta mò lên eo ta.
“Nàng cần nhanh chóng sinh con nối dõi cho Tạ gia.”
Vừa nói không thích ta, chân trước chân sau đã muốn sinh con với ta?
Đích tỷ thường nói ta không đủ thông minh.
Ta đúng là không thông minh lắm.
Vì ta thật sự không hiểu nổi mạch não của Tạ Dục.
Thôi vậy, dù sao cũng phải sinh.
Ta trở tay làm chủ, đè Tạ Dục xuống giường.
Chuyện sau đó, chỉ có thể nói là nhạt nhẽo vô vị.
Xương cốt hắn ta cấn vào người ta.
Quả nhiên, hắn ta khó ăn như thịt gà công nghiệp.
Khi ta ép hắn ta khuất phục, Tạ Dục đỏ bừng mặt, dường như muốn mắng ta không biết xấu hổ.
Nhưng trên giường này, đâu chỉ mình ta không biết xấu hổ.
Hắn ta giận, lạnh nhạt với ta suốt nửa năm.
May mà Tạ mẫu có mắt nhìn người.
Ta rất dễ có thai.
Vừa mới đó đã mang thai rồi.
Ta và Tạ Dục sống tương kính như tân, hắn ta tuy lạnh nhạt nhưng không làm khó ta.
Cuộc sống của ta rất tốt.
Nhưng người ngoài không nghĩ vậy.
Họ cho rằng ta vừa mới thành hôn đã mất đi sự sủng ái của phu quân, hẳn là rất đau khổ.
Cơ duyên thay đổi mối quan hệ giữa ta và Tạ Dục là khi ta đi ngang qua tửu lâu, tiện tay cứu hắn ta đang bị người ta chuốc rượu.
Và hắn ta dùng thân thể để báo đáp ta.
Ta: “…”
Cứ như vậy, ta mang thai lần hai.
Khác biệt là, lần này hắn ta chăm sóc ta rất chu đáo, thật sự giống như một người phụ thân.
Hắn ta cũng giống như bao người phụ thân khác, có một hồng nhan tri kỷ.
Thẩm Khanh Tri ngay trước mặt ta, cùng hắn ngâm thơ đối ẩm, vui vẻ cạn chén.
Ta không bận tâm.
Lần đầu bắt gặp, ta thậm chí còn thấy hơi ngại ngùng, như thể đã vô tình phá hỏng hứng thú tao nhã của họ.
Ta vội vã rời đi, nhưng Tạ Dục hình như hiểu lầm, cho rằng ta ghen.
“Nàng là chủ mẫu Tạ gia, nên có lòng bao dung.” Hắn ta nói đầy chính nghĩa.
“Ta và Thẩm Khanh Tri trong sạch, nàng không nên không nể mặt nàng ta như vậy.”
Hắn ta thay ta xin lỗi Thẩm Khanh Tri và tặng nàng ta rất nhiều lễ vật giá trị ngàn vàng.
Tạ mẫu biết chuyện, gọi Tạ Dục đến mắng một trận.