Muộn Rồi


Chương 13

Còn cong hơn cả mông gà.

Nụ cười bỉ ổi trên mặt ta còn chưa kịp thu lại, đã chạm phải ánh mắt của một người.

Tạ Dục trợn tròn mắt nhìn ta.

Hắn ta hình như vừa chạy đến, ngọc quan lệch, tóc xõa tung, thở hồng hộc.

Hắn ta giận dữ trừng mắt, chất vấn:

“Trần An Châu, nàng đang làm gì!”

Ta còn chưa kịp nói gì, Ngụy Nam Đình đã lên tiếng trước.

“Nàng có sờ ngươi đâu, đừng lo chuyện bao đồng.”

Nói xong, hắn lại nắm lấy bàn tay vừa rồi còn rụt rè của ta, đặt lại lên mông hắn.

Quá mạo muội…

Mặt ta đỏ bừng.

Môi Tạ Dục run rẩy, dáng vẻ như sắp ngã.

“Trần An Châu, chẳng lẽ nàng thật sự đã thay lòng đổi dạ…”

“Sao nàng có thể đối xử với ta như vậy?”

Ta không để ý đến Tạ Dục, cáo biệt Ngụy Nam Đình xong liền đóng sầm cửa ngay trước mặt hắn ta.

Nhốt lại khuôn mặt không có tinh thần kia.

Đêm đó.

Tạ Dục lại trèo tường đến.

Đường đường là công tử Tạ gia, người coi trọng lễ nghi nhất, vậy mà lại trèo tường?

Dưới ánh trăng, hắn ta nhìn chằm chằm ta không chớp mắt.

Trăng sáng treo cao.

Gió đêm se lạnh.

Tạ Dục nói: “Ta sớm nên nhận ra mới phải.”

“Trần An Châu, nàng không nhớ ta nữa, nên mới nhẫn tâm không đến tìm ta lâu như vậy.”

“Nàng không nhớ ta nữa, nên mới nhẫn tâm lấy người khác ra để chọc tức ta, nhẫn tâm xuống tay nặng như vậy với ta.”

Ta nghe mà ngẩn người, quên cả gặm chân gà.

Trong chăn ta còn giấu cả chân giò.

Vừa rồi nghe thấy tiếng bước chân, ta còn tưởng là đích tỷ đến bắt ta ăn khuya chứ.

Tạ Dục tiếp tục nói:

“Cũng được.”

“Nếu nàng có ký ức kiếp trước, nhất định sẽ oán giận ta, chi bằng làm lại từ đầu.”

“Bây giờ, mọi chuyện vẫn còn kịp.”

Thiếu chủ Tạ gia xưa nay cao ngạo lại đỏ hoe cả mắt.

Ánh mắt hắn ta nhìn ta mang theo hy vọng, sự mừng rỡ và kích động vẫn chưa tan.

“Kiếp này, chúng ta bắt đầu lại.”

“Ta có thể lấy nàng lần nữa, lần này, chúng ta sẽ không hòa ly.”

Ta ngẩn người, đáp:

“Ờ, nhưng ta không định gả cho ngươi.”

Tạ Dục ngây người tại chỗ.

Ta thành thật nói: “Ta thật sự không thích ngươi.”