Chương 4
5
Suy đoán này càng được chứng thực khi Tạ Dục chặn ta và đích tỷ lại.
Hắn ta hỏi: “Trần An Châu, vừa rồi nàng không gây khó dễ Thẩm Khanh Tri đấy chứ?”
“Ta đã nói rồi, chuyện này không liên quan đến nàng ta…”
Ta còn chưa kịp mở miệng, đích tỷ đã kéo ta ra sau lưng.
Nàng ấy diễn kịch quá giỏi, không hề để lộ một kẽ hở.
Chỉ thấy trên mặt nàng ấy có ba phần nghi ngờ, ba phần phẫn nộ, ba phần che chở và một phần lo lắng.
“Tạ lang quân, sao ngươi có thể ngang nhiên gọi thẳng khuê danh của muội muội ta như vậy?”
“Muội muội ta còn chưa xuất giá, nếu vì thế mà ảnh hưởng đến thanh danh thì phải làm sao?”
Tạ Dục ngẩn người.
Hắn ta vội vàng đến đây, giờ mới ý thức được đây không còn là kiếp trước nữa.
Ánh mắt hắn ta đảo qua đảo lại trên mặt ta mấy vòng, ngoài vẻ nghi ngờ “người này đang phát điên cái gì” thì không nhìn ra biểu cảm nào khác.
“Mong Tạ lang quân tự trọng!”
Nói xong, đích tỷ liền kéo ta rời đi.
Tạ Dục theo bản năng đưa tay kéo ống tay áo ta.
Ta nhảy dựng lên ba trượng, chạy trốn sang phía bên kia đích tỷ, giống như gà con trốn sau lưng gà mẹ.
Sắc mặt Tạ Dục lập tức cứng đờ.
“Nàng ghét ta chạm vào nàng đến vậy sao?”
Ta kiên định gật đầu, không chút do dự.
Tạ Dục trầm mặt nói:
“Vậy bảy năm qua, nàng chung giường gối với ta, thật sự làm khó nàng rồi.”
Hắn ta vừa dứt lời, đích tỷ đã tát mạnh một cái vào mặt hắn ta.
Đích tỷ giận dữ nói:
“Hoang đường!”
“Tạ lang quân, nếu ngươi còn bôi nhọ thanh danh muội muội ta như vậy, ta nhất định sẽ đi báo lên nha môn!”
Tạ Dục nghiêng đầu sang một bên.
Xem ra đích tỷ đã dùng toàn lực, không hề nương tay.
Tạ Dục còn chưa kịp phản ứng, đích tỷ đã nhân cơ hội kéo ta đi xa.
Sau chuyện này.
Dường như Tạ Dục đã tin ta không phải là người trùng sinh.
Hắn ta nhờ người đến cửa xin lỗi, nói hôm đó uống rượu nên đầu óc mơ hồ.
Lễ vật là một chiếc vòng ngọc trị giá ngàn vàng.
Đúng là thiếu chủ Tạ gia.
Tạ Dục thật hào phóng.
Nhưng ta lại nghe thấy đích tỷ nói: “Xúi quẩy!”
“Kiếp trước, muội sinh cho hắn ta ba đứa nhi tử, hắn ta còn chưa từng tặng muội thứ gì.”
“Còn nói muội là nữ chủ nhân Tạ gia, muốn trang sức gì đã có người lo, không cần hắn ta tặng, quay đầu lại mua không ít đồ cho ả biểu muội!”
“Bây giờ lại giả bộ giả vịt!”
Ta sai người đem vòng ngọc đi bán, đổi thành bạc.
Như vậy sẽ không xui xẻo nữa.
Vài ngày sau, Tạ Dục lại đến hẹn gặp ta, nói muốn đích thân xin lỗi.
Ta đương nhiên không đồng ý.
Đích tỷ nói: “Tạ lang quân, lễ của ngươi chúng ta đã nhận, việc xin lỗi trực tiếp thì không cần thiết. Ngươi cứ coi như mọi chuyện đã qua đi.”
Nhưng Tạ Dục vẫn không từ bỏ ý định.
Có lẽ hắn ta muốn đến xác nhận xem ta có thật sự trọng sinh hay không.
Lần tiếp theo hắn ta đến, đích tỷ đã đuổi hắn ta ra ngoài.
Cách một cánh cửa, hắn ta nói:
“Trần nhị cô nương, Tạ mỗ thật lòng muốn xin lỗi, mong cô nương nể mặt gặp ta một lần…”
Đích tỷ lớn tiếng nói:
“Tạ lang quân, muội muội ta đã có người trong lòng, muội ấy không muốn gặp ngươi.”
“Ngươi đừng làm ảnh hưởng đến thanh danh của muội muội ta nữa.”
Giọng của Tạ Dục bỗng im bặt.
Đích tỷ sợ hắn ta không tin, tiếp tục nói:
“Người kia đã chọn ngày đến cầu thân rồi, Tạ lang quân mau đi đi.”
Ngoài cửa im lặng rất lâu.