Chương 14
13
Ánh mắt Tạ Dục chợt tối sầm.
Môi mỏng của hắn ta mím chặt, sắc mặt hơi tái nhợt.
Hắn ta bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay ta, lắc đầu nói:
“Ta không tin.”
“Kiếp trước, nàng yêu ta sâu đậm, tương kính như tân với ta, sinh ba đứa con.”
Ta gãi đầu, hỏi: “Vậy tại sao cuối cùng chúng ta lại hòa ly?”
Tạ Dục nghẹn lời, trong mắt thoáng hiện vẻ hối hận:
“Là ta quá tự cho là đúng.”
“Cứ nghĩ thê tử phải học rộng tài cao, mới có thể hòa hợp.”
“Nhưng đâu biết rằng nữ tử vô tài mới là đức, nữ tử rửa tay nấu canh, luôn ở bên phu quân, mới là cuộc sống thật sự.”
Ta cũng chẳng mấy khi ở bên ngươi.
Là ngươi cứ nhất quyết phải tìm ta.
Nhưng lời này ta ngại không nói ra, ta sợ hắn ta sẽ khóc ngay tại chỗ.
Tạ Dục nhíu mày, hỏi:
“Nàng nghe đích tỷ nói gì về ta sao?”
Ta lắc đầu, không muốn nói thêm với hắn ta, trực tiếp lớn tiếng gọi người.
“Người đâu, bắt lưu manh!”
Tạ Dục lập tức trợn tròn mắt.
Gia đinh nghe tin chạy đến.
Sao công tử Tạ gia sống trong nhung lụa có thể chạy thoát khỏi một đám gia đinh?
Cuối cùng, Tạ Dục bị áp xuống đất một cách chật vật.
Tạ gia mang đến rất nhiều lễ vật tạ tội.
Đều vào túi đích tỷ, nàng ấy nói sẽ giữ giúp ta trước.
Nếu thành của hồi môn của ta, sau khi thành thân Ngụy Nam Đình cũng có một phần, nếu hắn không tốt thì lỗ vốn.
Ta nghe mà như lạc vào sương mù, theo thói quen ngoan ngoãn gật đầu.
Đích tỷ thở dài nói: “Tính cách của muội thế này, đúng là nên lấy người có nhiều tâm tư.”
“Trừ Tạ Dục.”
Ta nói: “Ngụy Nam Đình cũng không có nhiều tâm tư.”
Đích tỷ cười, không phản bác.
Sau này ta không gặp lại Tạ Dục nữa.
Nghe nói, hắn ta bị Tạ mẫu phạt đóng cửa tự kiểm điểm.
Ngược lại là Thẩm Khanh Tri, nàng ta đột nhiên đến tìm ta.
Nàng ta vẫn mang dáng vẻ kiều diễm kiên cường đó, khuôn mặt trái xoan nhỏ hơn ta những hai vòng.
“Trần nhị cô nương, ta đến tìm ngươi, chỉ là muốn nói với ngươi vài câu.”
Ta đồng ý.
Đích tỷ chỉ nói không được để ý Tạ Dục, chứ không nói là không được để ý Thẩm Khanh Tri.
Nàng ta hài lòng dẫn ta vào trà lâu.
Ta cắn hạt dưa, nàng ta nhấp một ngụm trà.
Ta ăn bánh đậu xanh, nàng ta nhấp một ngụm trà.
Ta ăn nho, nàng ta nhấp một ngụm trà.
Quả nhiên, người gầy có lý do cả.
“Trần nhị cô nương, ngươi thật ra là người thông minh.”
“Biết biểu ca đối với loại nữ tử như ngươi chỉ là nhất thời hứng thú. Nếu ngươi đáp ứng hắn, hắn rất nhanh sẽ chán, rồi phát hiện ngươi không phải người hắn thật sự muốn. Hắn muốn một người có thể cùng hắn ngâm thơ đối đáp, có chung sở thích.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng ta.
Chuyện này mà nàng ta cũng biết.
Đúng là tài nữ có khác.
Có lẽ sự kinh ngạc trong mắt ta quá rõ ràng, khí thế của Thẩm Khanh Tri giảm đi không ít.
“Khụ khụ, ta đến tìm ngươi, cũng không có ý gì khác.”
“Chỉ là muốn ngươi nhận thức rõ chuyện này, đừng đâm đầu vào. Nếu không, vài năm sau lại bị hưu thì thiệt hơn.”