Chương 4
6
Lệnh vua không thể không tuân.
Thiệu Sơn ở bên dưới căng thẳng nhìn về phía ta. Kỳ lạ thay, bỗng dưng ta không còn thấy thấp thỏm nữa mà chỉ thấy xa lạ.
Đường đến chỗ Thiệu Đạo Tịch đã đi không biết bao nhiêu lần. Từ Giang Nam đến Lũng Tây, kiệu hoa đến động phòng. Đường rời xa hắn cũng không ít. Từ Lũng Tây đến kinh thành, xe ngựa vào cung tường.
Nhưng không có lần nào như hôm nay, vài bước đi trên thềm ngọc trắng, là lần gặp gỡ giữa hai người chưa từng quen biết. Cách biệt sinh tử, tựa hồ như sao Sâm và sao Thương.
Vì là tiệc nhà, hắn không đội miện quan của thiên tử, long bào thêu rồng, khí thế trầm ổn.
Ta chắp tay che mắt, mặc hắn đánh giá. Hắn cũng chỉ tùy ý liếc nhìn ta một cái như nhìn mèo con chó con, cởi chuỗi hạt mã não trên cổ tay ban thưởng cho ta. Nói là quà mừng.
Hai tay ta cung kính nhận lấy, nhét vào trong tay áo, mãi đến khi yến tiệc kết thúc cũng không lấy ra xem.
Đêm khuya, khúc nhạc tàn, người cũng tan. Thái hậu giữ ta ở lại trong cung, Thiệu Sơn tiễn ta đi. Hành lang trong cung sâu hun hút, trăng sáng treo cao, chiếu vào mặt Thiệu Sơn sáng rực, tràn đầy vẻ vui mừng.
Hắn nói hắn rất vui mừng.
“A Anh, nàng là phúc tinh của ta. Nghĩa phụ chưa từng coi trọng ta như hôm nay, đích thân ban hôn, còn thưởng cho chúng ta rất nhiều thứ, ngay cả nương nương lạnh lùng như vậy cũng rất thích nàng”
Hắn ở nơi riêng tư mới gọi Thiệu Đạo Tịch là nghĩa phụ. Rốt cuộc không có quan hệ máu mủ, cũng không nổi bật như những huynh đệ khác, rất nhiều lúc hắn và Thiệu Đạo Tịch chỉ có thể luận quân thần.
Tiễn ta đến cửa sườn điện, mặt Thiệu Sơn đỏ bừng vì rượu cùng cảm xúc hân hoan, ánh mắt hắn trong đêm tối sáng như trân châu.
Chân thành, không hề giả dối.
“Nàng nói nàng có một ca ca lưu lạc ở Giang Nam, đợi chúng ta đến đó tìm huynh ấy. Ta nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt, để đại ca yên tâm giao nàng cho ta.”
Hắn nói, như vậy là hắn thật sự có người nhà rồi. Nghĩ đến ca ca của ta, người từ quan làm thổ phỉ, ngày ngày giương cờ nghĩ đến việc tạo phản lấy đầu người nhà họ Thiệu, cướp “thi thể” của ta về.
Ta ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, không biết nên trả lời thế nào. May mắn thay Thiệu Sơn uống say, cũng không cố chấp ép ta phải thề non hẹn biển gì, phất tay một cái rồi xoay người rời đi.
Hắn lảo đảo, vừa xoay người đã bị cành hoa tử kinh tươi tốt trong sân chọc trúng, ta ngạc nhiên nhìn lại, hắn ngốc nghếch nở nụ cười toe toét, trên mặt hiện lên một vệt đỏ.
Hắn lùi lại, nhìn ta cười.
“Không… không sao, không đau. Ngủ đi, sáng mai ta đến Lễ bộ chọn áo cưới cho nàng, nàng thích hoa, ta sẽ bảo họ thêu đầy cả mùa xuân cho nàng!”
Áo cưới trong cung có quy củ, không có lý nào mà thêu loạn. Ta khẽ cười, tiễn hắn bằng ánh mắt, bước chân nhẹ nhàng rời đi, không sửa lại lời nói khi say của hắn.
Dù sao cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng lớn, hà tất phải vướng bận vào niềm vui nhất thời.
Ta quay đầu, đuổi cung nữ xung quanh đi, mệt mỏi đẩy cửa phòng, rút trâm cài, bỏ chuỗi hạt mã não, cởi áo ngoài. Tất cả những thứ hoa lệ, uy nghi đều khiến ta cảm thấy nặng nề vô cùng. Ngón tay vừa chạm đến dải lụa trên váy, ta nhấc chân bước về phía phòng tắm. Bỗng khựng lại, ánh mắt cứng đờ nhìn về phía bức tường, nơi bóng nến chập chờn.
Trên nền tường trắng, phía trước là một bóng người cao gầy, phía sau còn có một bóng người nữa. Lặng lẽ, không biết đã đứng đó bao lâu.
Ta đột ngột quay đầu lại.
Nam tử với vẻ mặt tiêu điều dựa vào khung cửa sổ hoa, ánh trăng xuyên qua, bao phủ nửa khuôn mặt hắn, loang lổ lại quỷ dị.
Giọng nói khàn đặc, bị hủy hoại bởi ác ý.
Từng vô số lần vang lên bên tai ta trong sự kinh hoàng, giờ đây lại vô cùng thản nhiên, như một con rắn từ từ uốn lượn, trườn ra khỏi màn đêm.
“Kim tỷ tỷ, ta đổi cho tỷ khuôn mặt này, dùng có tốt không?”
7
Lưu Giản bước ra từ trong bóng tối. Một thân hắc y, tóc đen, đôi mắt sâu thẳm, chỉ có làn da trắng bệch và sắc đỏ nơi môi là có màu. Hắn thân mật đến gần ta, sờ lên mặt ta.
“Quốc sư dựa theo bức họa ta vẽ, làm đẹp giống như tỷ trước kia, tỷ có thích không?”
Ta hất tay hắn ra.
Hắn khẽ cười, thuận thế nắm lấy đầu ngón tay ta, “Đừng giận, như vậy không tốt sao, tỷ đứng trước mặt Thiệu Đạo Tịch hắn cũng không nhận ra.”
Dáng vẻ dây dưa của hắn cũng giống như một con rắn, ngột ngạt khiến người ta khó thở.
“Nhưng ta không thích cái tên Thiệu Sơn kia,” Lưu Giản không vui bóp nhẹ lòng bàn tay ta, “Khó khăn lắm mới đưa tỷ ra khỏi cung, sao tỷ lại bị một kẻ họ Thiệu bắt lại đưa vào, còn muốn gả cho hắn, hắn là cái thá gì.”
Ta lạnh giọng, nhìn Lưu Giản chằm chằm.
“Ít nhất hắn cho ta có quyền lựa chọn, chứ không phải chưa hỏi một lời đã đóng đinh ta vào trong quan tài.”
Mắt Lưu Giản càng thêm u ám.
“Hắn tốt như vậy sao?”
Lưu Giản nghiêng đầu cười ha hả.
“Nhưng tỷ vẫn lừa hắn. Tỷ lợi dụng hắn về Giang Nam, đến lúc đó hắn sẽ giống như nghĩa phụ của hắn, bị tỷ đá văng ra xa. Ta đoán có đúng không?”
Ta mím chặt môi, nghiêng đầu, “Ta không có cách nào khác!”