Mãn Chỉ Kim Tịch


Chương 9

12.

Ngón tay thô ráp, từng tấc từng tấc sờ qua mắt, sống mũi cùng khóe môi ta. Bàn tay này, từ nhỏ đã dắt ta lên xe, vì ta mà cầm cương kéo ngựa. Mưa móc Giang Nam, cùng nhau dầm mưa, cỏ thơm tươi tốt cũng cùng nhau giẫm qua.

Lũng Tây xa như vậy, hắn vứt bỏ tiền đồ, coi mình như của hồi môn mà đưa tới. Ta mắng hắn, đánh hắn, bảo hắn cút.

Hắn chảy nước mắt, quật cường không nhúc nhích, “Ta không có tiền đồ, chỉ muốn làm ngựa cho chủ nhân kéo cả đời.”

Giống như bây giờ. Đôi mắt hắn đỏ bừng, ánh nước bao phủ thành một màng mỏng, hai mắt trừng trừng, cố chấp lặp đi lặp lại:

“Là người sao? Có phải là người không?”

Ánh đèn đến gần, phản chiếu đến nhức mắt, ta nhìn thẳng về phía đối diện không hề né tránh, cũng không đáp lại. Môi Tiểu Lục run rẩy, một hàng lệ rơi xuống, rơi trên khóe mắt ta.

“Có phải không, người nói đi, có phải người không?”

Có phải là chủ nhân của hắn, có phải là người mà hắn đã mất rồi lại tìm lại được không. Ta cắn chặt răng, cố gắng chống đỡ, lắc đầu.

Đèn cung rơi xuống đất, bị gió lạnh thổi tắt. Tiểu Lục ôm chặt lấy ta, đầu vùi vào cổ ta, giọng nói khàn đặc.

“Kẻ lừa đảo.”

“Người có hóa thành tro bụi ta cũng nhận ra. Người bóc vỏ củ ấu cho con nít, chính là lúc trước người khác cười nhạo ta không ăn được củ ấu là đứa con hoang không cha không mẹ, đã dỗ dành ta như vậy.”

“Rượu lê hoa ta đổi rõ ràng người uống vào sẽ đỏ mặt, Lưu Giản rót rượu xong lại đột nhiên tốt hơn. Hắn che chở người, ngày đó chết đến nơi còn che chắn cho người, bịt mắt người, sợ người bị dọa.”

“Người khác không nhìn ra, không hiểu được. Nhưng ta thì hiểu! Rốt cuộc người còn muốn giấu ta bao lâu, thà phó thác bản thân cho loại người như Thiệu Sơn, cũng nhất quyết không chịu đến tìm ta.”

Gió lạnh mưa phùn, lọt vào khung cửa sổ tàn tạ rách nát.

Hắn khóc nức nở.

“Có phải người oán trách ta lúc trước không tìm được người, đón người về nhà…”

Vốn nghe hắn nhận ra ta, ta cũng đau lòng mà rơi hai giọt lệ, nhưng sau đó hắn càng khóc càng dữ, siết chặt đến mức ta sắp không thở nổi. Đúng là muốn đến đòi mạng mà.

Ta vừa khóc vừa giận, véo thịt trên cánh tay hắn, “Buông ra!”

Hắn ôm càng chặt, dường như điên cuồng, “Không buông, buông ra người sẽ chạy mất. Tội phạm tử hình cũng phải có cơ hội kêu oan chứ, người không thể không nghe mà đã vội vã không cần ta rồi.”

Ta khó thở, nghiến răng nghiến lợi, “Khụ khụ, xem ra ngươi muốn ta chết… Khụ khụ!”

Tiểu Lục hoảng hốt phản ứng lại, buông tay, luống cuống vỗ về lưng ta.

“Chủ nhân…”

Ta thở hổn hển từng hơi, ngồi sóng vai cùng hắn ở hành lang hoang vắng bên ngoài điện giống như hồi còn nhỏ, nghe mưa rơi trên mái ngói, chỉ là tâm tình không thể nào trở lại vô ưu vô lo lúc ấy nữa.

“Nói đi.”

Thiệu Sơn rốt cuộc là loại người gì.

Còn ngươi, Tiểu Lục, lại đang đóng vai trò gì trong cái mê cung mờ mịt này đây.

13.

“Ta tưởng người đã chết.”

Mưa bụi từ trên trời ập xuống, Tiểu Lục nhìn mây đen thì thào.

“Người không biết ta hận đến nhường nào. Ta nhìn thấy thi thể người bị độc làm thối rữa trong quan tài, ta suýt chút nữa đã bẻ gãy cổ Lưu Giản, nhưng Thiệu Đạo Tịch nhất định muốn giữ lại mạng của Lưu Giản.”

“Ta không hiểu, hắn một bộ dạng thâm tình đến không thể tả, lẽ ra phải xá xác Lưu Giản ra mới đúng chứ, diễn trò cho ai xem. Ta hận đến chết sự giả dối của hắn, hận đến chết lúc trước hắn cứ do dự không quyết, lại không để ý đến sự tuyệt tình của người!”

Trong mắt Tiểu Lục hằn đầy tơ máu, hắn quay sang nhìn ta.

“Ngay lúc đó, Thiệu Sơn tìm đến ta, muốn ta đứng về phía hắn, thay hắn khống chế Ngự Lâm quân. Ta không biết vì sao hắn muốn làm phản, nhưng chỉ cần là chuyện có thể khiến Thiệu Đạo Tịch đau khổ, ta đều sẽ làm.”

Ta rũ mắt suy nghĩ.

“Hắn muốn làm loạn thiên hạ, điều hổ ly sơn, tự mình ngồi hưởng thành quả. Nhưng vì sao nhất định phải để Lưu Giản chết chứ?”

Một phế đế, đối với hắn có thể gây ra trở ngại gì.

Tiểu Lục nhíu mày, suy nghĩ một lát, “Có lẽ có liên quan đến Quỷ Ảnh Vệ của tiền triều.”

“Quỷ Ảnh Vệ?” Ta nhìn Tiểu Lục.

Tiểu Lục nói: “Hoàng đế tiền triều đều có tư vệ, võ công cao cường, thần xuất quỷ nhập, còn giữ chìa khóa kho báu hoàng lăng. Nghe nói truyền đến đời cha Lưu Giản thì biến mất.”

“Thiệu Sơn đoạt quyền mà muốn được lâu dài thì chỉ dựa vào binh lính kinh thành là không thể, nếu lấy được lệnh bài của Quỷ Ảnh Vệ, vậy thì tiến cũng có thể hiệu triệu tàn dư của Lưu thị trong khắp thiên hạ, mà lui cũng có thể cướp bóc bảo vật hoàng lăng rồi bỏ trốn, để lại đường lui cho chính mình.”

Nói rồi Tiểu Lục cười nhạo, “Nhưng nếu Quỷ Ảnh Vệ thật sự lợi hại như vậy, Lưu Giản cũng không sống thảm hại đến thế, có lẽ chỉ có tiền chôn cất trong hoàng lăng là thật, Thiệu Sơn nuôi binh không có tiền, nghèo đến điên rồi, nên mới muốn đánh vào chủ ý đó thôi.”

Lệnh bài.

Ta sờ lên thắt lưng theo bản năng, đầu ngón tay co rút, nắm chặt tay, cuối cùng lại buông thõng. Giữa hai hàng lông mày từ từ nhíu chặt,

“Dừng tay đi, Tiểu Lục.”

Thanh niên như một con nhím xù lông, dựng lên vẻ hung ác.

“Dựa vào cái gì. Ta đã nói, muốn cẩu hoàng đế và mạng của hắn. Lưu Giản coi như đã chết, hắn lại dựa vào cái gì mà có thể sống!”

Ta lắc đầu, “Không phải vì hắn.”

Chuyển lời hỏi Tiểu Lục: “Ngươi xem giang sơn hắn trị vì này, so với trước kia thế nào?”

Tiểu Lục bĩu môi.

“Cũng tạm được đi.”

Ta chống cằm, nghiêm túc nói: “Ta thấy cũng không tệ. Từ trong núi đến lúc vào cung, ta thấy ruộng đồng ngay ngắn chỉnh tề, phố xá náo nhiệt, bách tính lại nhặt nhạnh dũng khí sinh hoạt cũng vào nề nếp, bắt đầu từ đống đổ nát mà đi ra.”

Tiểu Lục trầm mặc, hít sâu một hơi, đọng ở trong lòng, nghẹn khuất vô cùng.

“Người không hận hắn sao?”