Mãn Chỉ Kim Tịch


Chương 6

Thái hậu khép mi, khẽ nở nụ cười.

“Khi đó nàng còn chưa biết cưỡi ngựa, ngựa ở phía Bắc lại hung hãn, thường làm nàng bị thương khắp người, bẩn thỉu không chịu nổi. Cuối cùng tìm được Nhị ca nhi, ngựa lại hất nàng ngã xuống sông, Nhị ca nhi hoảng sợ, vội vàng vớt nàng lên.”

“Sau khi về, nàng bị bệnh nặng một trận, từ đó Nhị ca nhi không còn một mình chạy lung tung nữa.”

Thái hậu nói đến đây, im lặng một lát rồi cất lời: “Bọn họ đều nói, nàng quá giống con gái lớn của ta, người đã yểu mệnh, cũng ngang ngạnh như vậy, lại dễ gãy…”

Phu nhân đã ngoài trung niên, mái tóc hoa râm trong bóng chiều tà ánh lên ánh bạc, tựa hồ như khúc xạ của nước mắt. Mặt trời tàn ở phía sau ngọn núi, lúc lặn xuống lại còn rực rỡ hơn cả ban trưa.

Chính là lúc này, ta nhìn thấy bóng dáng của Thiệu Đạo Tịch phía sau đình. Hắn cùng ta lặng lẽ nghe Thái hậu hồi tưởng. Không có biểu cảm gì giống hệt như ta.

Sau đó, Tiểu Lục vội vàng chạy đến, nhỏ giọng thì thầm điều gì đó với Thiệu Đạo Tịch, hai người liền rời đi. Giữa đường, Tiểu Lục quay đầu lại nhìn ta thật sâu.

Trời đã xế chiều, ta cáo biệt Thái hậu, đi trên đường trở về cung. Tiểu Lục đáng lẽ phải rời đi sớm, lúc này lại đang đợi ở phía trước, bên dưới giàn hoa. Càng đến gần, vết sẹo trên lông mày hắn càng thêm sâu.

Hắn nhìn ta một lát, vẻ mặt có vẻ bình thường, hành lễ nói: “Tẩu tẩu.”

Ta không chút biểu lộ, đáp lễ: “Lục đệ.”

Tiểu Lục thần sắc quái dị trong chốc lát, đi đến bên cạnh ta cười nói: 

“Hôn sự sắp đến, Tam ca bận đến đầu tắt mặt tối, tẩu tẩu một mình trong cung hẳn là  không thấy vui rồi.”

Trước kia, hắn luôn cúi đầu khi dắt ngựa cho ta, ngoan ngoãn vô cùng. Bây giờ lại cao lớn, lời nói thăm dò, tâm cơ thâm trầm khiến người ta nhìn không thấu.

Ta không nói gì.

Hắn nói: “Ta nói một chuyện thú vị cho tẩu tẩu nghe nhé.”

Hắn nói: “Hôm nay, Tổng đốc Giang Nam dâng gấp, nói Mai Châu lại có hải tặc quấy rối, phiền phức vô cùng, xin bệ hạ hạ chỉ tiêu diệt triệt để.”

Hắn buông thả, ngửa đầu thở dài.

“Hải tặc lại không phải ai khác mà chính là ca ca ruột của Tiên Hoàng hậu, cũng là đại cữu của chúng ta. Ài, bệ hạ hai bên đều khó xử, đều là người một nhà lại thành ra như vậy, tẩu tẩu nói xem chuyện này có buồn cười không?”

Ta cúi đầu, cẩn thận trả lời: “Việc lớn của quốc gia, ta không hiểu.”

Tiểu Lục cười nói: “Việc nước cũng là việc nhà, tẩu tẩu sắp vào cửa lớn hoàng gia, nói một chút cũng không sao.”

Thấy ta lắc đầu, hắn cũng không để ý, tự mình nói tiếp:

“Ta lo lắng thay bệ hạ, Tiên Hoàng hậu là người lương thiện, không đành lòng nhất chính là nhìn dân sinh khốn khổ. Năm xưa Giả Chung dùng bách tính Lũng Tây và Giang Nam uy hiếp, ép bệ hạ đưa nàng vào cung, tuy nàng đau lòng nhưng vẫn cam tâm tình nguyện, nhẫn nhịn đến chết cũng không để lại một lời oán trách.”

“Nếu biết ca ca nàng bỏ quan làm giặc, đối đầu với triều đình, đến lúc hai bên đánh nhau, người bị liên lụy vẫn là bách tính, không tức giận mà sống lại mới lạ.”

Vườn xuân chiều muộn, hoa trong cung rụng rơi. Tiểu Lục tiến lại gần hai bước, giẫm lên cánh hoa, nghiền nát trong bùn, u uất nói:

“Nàng sống lại thì tốt rồi, còn có thể khuyên nhủ ca ca nàng, thah danh của toàn bộ Kim gia bị hủy hoại thì thật là đáng tiếc.”

Ta nuốt khan, không nói gì.

9

Tiểu Lục nghi ngờ ta. Tuy không biết hắn nghi ngờ từ đâu, nhưng sự nghi ngờ này khiến ta nóng lòng muốn về Mai Châu tìm ca ca. Ca ca nhất định có nỗi khổ. Huynh ấy làm quan nhiều năm, luôn hướng về bách tính, tuyệt đối không làm chuyện gây họa cho thiên hạ.

May mắn thay, Thiệu Sơn thấu hiểu, thấy ta ở trong cung buồn bực, cho rằng ta bị quy củ uy quyền trói buộc, không được tự nhiên. Liền xin chỉ, dời hôn kỳ sớm hơn.

Cuối tháng này, bái lạy đại lễ xong là có thể rời kinh.

“Ta cũng không thích kinh thành.”

Bên hồ, Thiệu Sơn bẻ cành liễu trong tay.

“Chốn tranh đấu, lục đục nội bộ, nơm nớp lo sợ, mệt mỏi lắm.”

Hắn cười khẽ, rõ ràng là bàn tay của một người tập võ lại thoăn thoắt kết một vòng hoa tinh xảo đội lên đầu ta, sau đó nói:

“Ta chỉ cần một góc bình yên, một người tri kỷ ở bên cạnh nửa đời, vậy là đủ rồi.”

Ta đỡ lấy vòng hoa, ngẩng đầu, “Ngươi tốt như vậy, muốn gì ắt sẽ được nấy.” Dù không phải là ta cùng người đi đến cuối đời

Thiệu Sơn mỉm cười gật đầu.

Nhìn hôn kỳ sắp đến, ta muốn để lại một lá thư cho Lưu Giản. Ra khỏi cung, bên ngoài sẽ thuận tiện hơn, nếu hắn cần ta giúp đỡ cũng dễ hành sự.

Ta nhét tờ giấy vào một cái hang đá bên cạnh giếng nước ở hậu điện. Đây là bí mật của ta và hắn khi còn ở trong cung, lúc đó cung cấm hầu như đâu đâu cũng là tai mắt của Giả Chung, duy chỉ có nơi này vì từng có không ít cung nhân nhảy xuống giếng tự vẫn, ít ai muốn đặt chân đến.

Nhưng vẫn không nhận được hồi âm từ Lưu Giản.

Rất nhanh đã đến ngày thành hôn. Trời quang mây tạnh, oanh ca yến vũ, trong cung tường đâu đâu cũng phảng phất hương thơm của gió xuân.

Khi mặt trời sắp lặn cũng là lúc hôn lễ bắt đầu. Ta mặc bộ hôn phục rườm rà ngồi trong điện, mũ đội đầu nặng nề, mí mắt không ngừng giật. Bốn phía đều là sắc đỏ rực rỡ, áo cưới đỏ, ánh chiều đỏ, cửa sổ đỏ, nến đỏ. Tựa hồ như sắp bốc cháy.

Bốc cháy…

Cháy rồi!

Ta đột ngột đứng dậy.

Bên ngoài điện là tiếng đao kiếm va chạm, khói lửa cuồn cuộn!

Lưu Giản kéo trường kiếm, ôm ngực xông vào điện, đụng ngã bình phong, lư hương, một tay túm lấy ta. Tay hắn nóng đến đáng sợ.

“Ngươi làm sao vậy?” Ta nhìn ra vẻ mặt khác thường của hắn.

Hắn nhíu mày, yết hầu chuyển động, khó khăn thốt ra tiếng, “Đi.”

Bên ngoài đều là ám vệ của hắn, hắn dẫn ta từ đường nhỏ trong cung gấp rút chạy đi, thở hổn hển.

Ta không có cơ hội hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chưa đi đến cửa cung, hai bên hành lang đã mai phục sẵn truy binh. Thiệu Sơn dường như đã sớm liệu trước việc này, kích động bẩm báo với Thiệu Đạo Tịch: 

“Bệ hạ, thần liệu không sai. Kẻ này quả nhiên có lòng phản nghịch, trong cung ngầm chứa thế lực, còn dám bắt cóc thê tử của thần bỏ trốn ngay dưới mí mắt Bệ hạ, như vậy là coi thường thiên uy, thần xin Bệ hạ lập tức bắn chết để răn đe cảnh cáo!”