Trêu Chọc Đại Yêu, Ta Bị Bắt Trên Đường Bỏ Trốn


Chương 7

Ta biện giải cho mình: “Tên của ta không phải là giả.”

Phù Tứ nghiêm túc: “Tên của ta cũng không phải.”

Không phải thì không phải, cái tên thôi mà, chẳng có gì quan trọng. 

Ta thích nói chuyện, có thể tự lẩm bẩm một lúc lâu, thỉnh thoảng lại trêu chọc Phù Tứ một chút. 

Lúc đầu Phù Tứ còn không thèm để ý đến ta, dần dần lại nói nhiều hơn cả ta. 

Hai chúng ta cứ thế ngươi một câu ta một câu, đi theo phía sau đoàn người Trịnh gia. 

Đêm ngủ trong rừng, ta không ăn chung với người Trịnh gia mà tìm hồ nước bắt cá để nướng. 

Phù Tứ đi theo phía sau ta như cái đuôi quẫy qua quẫy lại.

Ta hỏi: “Ngươi không đi cùng bọn họ à?”

Mắt Phù Tứ nhìn chòng chọc vào cá của ta, mắt không chớp lấy một cái: “Thứ này trông ngon hơn.”

Ta bảo vệ đồ ăn của mình, hơn nữa ta đâu có cần tích đức, nên chẳng cần quan tâm đến cái bụng đói của hắn.

Phù Tứ giả vờ đáng thương một phen, thấy ta không dao động, khuôn mặt hắn trở lại vẻ nghiêm nghị: “Chẳng lẽ suốt chặng đường vừa rồi ngươi không phát hiện trên người mình có gì dị thường sao?”

Sắc mặt ta hơi đổi, ngón tay vô thức siết chặt: “Dị thường gì?”

Phù Tứ hất cằm, ánh mắt rơi trên cá, ý tứ trong đó rất rõ ràng. 

Ta đưa cá cho hắn, hắn vội vàng cắn xuống một miếng, hai miếng, ba miếng…

Ta sốt ruột thúc giục: “Nói mau đi.”

Phù Tứ đáp: “Dọc đường đi đến giờ, chúng ta không gặp phải một chút yêu ma quỷ quái hay là một cản trở nào, ngươi không thấy lạ sao?”

Núi rừng nhiều yêu quái, đoàn xe qua lại thường xuyên bị quấy nhiễu. 

Quả thật là đoạn đường này chúng ta rất ít chạm mặt yêu quái, nhưng ta cho rằng đó là vì có Phù Tứ, vì dù sao nhìn hắn cũng biết không phải hạng người tầm thường, ngăn cản một vài yêu quái hẳn là không thành vấn đề. 

“Không phải ta.”

Phù Tứ nhìn ta suy nghĩ ngẫm gì đó, hắn ném xương cá đi, ngón tay chỉ vào ta: “Là ngươi.”

“Ta?”

Ta bật cười: “Ngươi đừng có đùa, ta không mặc cho người xẻ thịt đã là may, lấy đâu ra bản lãnh xua đuổi ma quái.”

“Mùi trên người ngươi.”

Sắc mặt hắn nghiêm nghị: “Trên người ngươi có mùi yêu khí rất nặng, lúc đầu ta còn tưởng ngươi là yêu.”

Tim ta lập tức lạnh như hồ nước bên cạnh.

Yêu quái duy nhất ta từng tiếp xúc chỉ có Trường Ly. 

Nếu đúng như lời Phù Tứ nói, trên người ta có mùi của Trường Ly, yêu quái bình thường không dám đến gần, Vậy thì sau khi Trường Ly tỉnh dậy, nếu hắn muốn tìm ta há chẳng phải dễ như trở tay sao? 

“Đại hiệp!”

Ta túm lấy tay Phù Tứ: “Giúp ta một việc!”

Sắc mặt Phù Tứ mất tự nhiên rút tay về, ra hiệu nướng cá. 

Dùng vài con cá nướng đổi lấy mạng nhỏ của mình, không lỗ!

Ta đưa hết số cá nướng cho Phù Tứ, hắn nhanh chóng quét sạch, vươn tay ra: “Đây.”

Ta đặt tay lên tay hắn, một luồng khí lạnh đột ngột phóng tới, ta không kìm được rụt lại, Phù Tứ nắm lấy tay ta, linh lực mạnh mẽ tràn vào. 

Ta cắn răng, lưng đẫm mồ hôi lạnh, lúc sắp ngất đi, cuối cùng Phù Tứ cũng thu tay về, trầm ngâm nói: “Mùi dày đặc như vậy không phải do cách thông thường để lại, sợ là khó thanh trừ hoàn toàn.”

Nghĩ đến hơn bốn mươi ngày đêm điên đảo trong động với Trường Ly, mặt ta đỏ lên: “Vậy còn cách nào khác không?”

Phù Tứ đưa cho ta một viên ngọc nhỏ, nói chỉ cần ta mang theo bên mình là có thể giấu được mùi yêu khí đặc biệt trên người. 

Ta vẫn lo lắng, không yên tâm: “Con yêu quái kia có thể tìm đến không?”

Phù Tứ cười tự tin: “Đương nhiên là không.”

Yêu khí trên người ta được viên ngọc che đi, chặng đường tiếp theo vẫn gió êm sóng lặng như trước. 

Phù Tứ lười biếng kéo cương ngựa, thuần thục lái xe ngựa, tư thái nhàn nhã vô sự, như thể chưa từng làm gì cả. 

Ta cụp mắt, không nghiên cứu thêm nữa. 

Dù hắn muốn làm gì cũng không liên quan đến một nhân vật nhỏ bé như ta.