Chó Nhỏ Của Ôn Kiều


Chương 13

Từ tối qua đến giờ Thẩm Đường liên tiếp chịu rất nhiều đả kích, hiện tại ngay cả Đinh Lạc Yên chẳng quen biết gì với cô ta cũng có thể thẳng thừng vạch trần bản chất của cô ta.  

Cô ta tức giận giậm chân rồi chạy ra khỏi phòng học.  

Tôi quay lại nhìn Đinh Lạc Yên, cả hai chúng tôi lại vô cùng đồng điệu mà bật cười.  

“Có lẽ chúng ta có thể làm bạn.” Tôi nói.  

Đinh Lạc Yên bĩu môi: “Thôi đi, dù sao cậu cũng là tình địch của tôi, sau này tôi không muốn thấy hai người nữa. Hôm nay là lần cuối tôi tự cho mình một cơ hội. Thôi, tôi thua rồi, tôi chấp nhận.”  

Ngày hôm đó khi Chúc Tuần Nhiên quay lại, Đinh Lạc Yên đã rời khỏi phòng học.  

Cuốn truyện tranh mà cô ấy đã lật xem cả buổi sáng cũng đã lặng lẽ nằm trong thùng rác.  

Trang sách mở ra ở trang đầu tiên, nét chữ trên đó vụng về nhưng rõ ràng:  

“Chúc Tuần Nhiên, có thể thích Đinh Lạc Yên một chút không?”  

13  

Những ngày sau đó, mỗi ngày tôi đều giống như ngâm mình trong hũ mật ngọt, Chúc Tuần Nhiên cưng chiều tôi đến tận trời, chuyện gì cũng nghe theo tôi, cậu ấy như bị mê hoặc, ngày nào cũng tặng tôi rất nhiều quà, hận không thể mang hết những gì cậu ấy cho là tốt nhất dành cho tôi.  

Khí chất ngông cuồng ngang ngược trước đây của cậu ấy dường như biến mất không thấy tăm hơi chỉ sau một đêm.  

Không chỉ kiểu tóc, cách ăn mặc trông giống một học sinh ngoan ngoãn, mà còn hay cười hơn, cậu ấy luôn tự hào khoe với anh em của mình rằng mình đã có bạn gái, nói nhiều hơn trước rất nhiều, những người quen biết cậu ấy trước đây suýt chút nữa không nhận ra nổi cậu ấy nữa.  

Chỉ là sau này tôi mới nhận ra rằng, cậu ấy không hề thay đổi bản tính bốc đồng và ưa mạo hiểm của mình, cậu ấy chỉ vì tôi mà thu lại tất cả những góc cạnh sắc bén đó.  

Chúc Tuần Nhiên thậm chí còn từng tặng tôi chìa khóa chiếc xe thể thao mà cậu ấy yêu thích nhất, nhưng tôi kiên quyết từ chối.  

Bởi vì tôi đã nhận được món quà tuyệt vời nhất mà cậu ấy dành cho tôi từ lâu rồi.  

Chính là những bức thư trong lúc tôi cô đơn và bất lực nhất, cùng với những nhành hoa cát tường màu xanh lam đẹp đẽ mà đơn độc.  

Hoàn toàn trái ngược với điều đó là Cố Nhàn và Thẩm Đường.  

Danh tiếng của Thẩm Đường rất tệ, cô ta gần như đang phải chịu những đối đãi mà kiếp trước tôi đã trải qua.  

Còn Cố Nhàn thì rõ ràng đã trở nên trầm lặng hơn rất nhiều, toàn thân toát ra một hơi thở u ám đầy kìm nén.  

Nhiều lần tôi và Chúc Tuần Nhiên tay trong tay đi dạo phố đều tình cờ bắt gặp cậu ta ở đâu đó một cách rất trùng hợp.  

Dù cả hai đều không chào hỏi nhau, nhưng sau khi lướt qua nhau, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng rằng có một ánh mắt nóng bỏng dõi theo mình.  

14

Thời gian chớp mắt đã đến đêm Giáng sinh.  

Mà kiếp trước, tôi đã chết vào ngày hôm đó.