Chó Nhỏ Của Ôn Kiều


Chương 4

Cả hội trường lập tức náo loạn.  

Cả căn phòng như bị ném vào một quả bom nổ dưới nước, lập tức sôi sục.  

“Chết tiệt!!!!” Đám đàn em của Chúc Tuần Nhiên kinh ngạc chạy đến đụng vào cậu ấy.  

Nam sinh như bị hóa đá ngồi im tại chỗ.  

Một vệt đỏ ửng nhanh chóng xuất hiện trên vành tai cậu ấy,rồi lan đến khuôn mặt trắng nõn.  

Cậu ấy nhìn tôi, yết hầu lăn nhẹ, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng hấp háy.  

“Cậu, cậu nghiêm túc chứ?” Cậu ấy khàn giọng hỏi.

“Đương nhiên.”  

Tôi mỉm cười đáp.  

“Cái gì?!?” Thẩm Đường thét lên, cô ta đã không quan tâm giả vờ gì nữa,  vội vàng lao đến trước mặt tôi: “Kiều Kiều, sao cậu lại tỏ tình với Chúc Tuần Nhiên? Không phải định cậu muốn tỏ tình với Cố Nhàn sao?”  

“Cố Nhàn?”  

Nhìn thấy ánh mắt của Chúc Tuần Nhiên hơi tối lại, tôi quay người, thấy Cố Nhàn cũng đã đứng dậy từ sô pha, sắc mặt của cậu ta tệ một cách đáng sợ.  

Tôi khẽ cười nói: “Tại sao tôi phải tỏ tình với cậu ta? Cậu ta hoàn toàn không phải là mẫu người tôi thích.”  

“Ôn Kiều…” Tôi chưa bao giờ thấy Cố Nhàn có ánh mắt như thế.  

Sững sờ, kinh ngạc, đau đớn, không thể tin được…  

Vô vàn cảm xúc phức tạp vụt qua trong mắt cậu ta, rồi cậu ta bước về phía tôi.  

4

“Cố Nhàn, cậu định đi làm gì vậy?” Thẩm Đường gần như theo bản năng nắm lấy tay Cố Nhàn.  

Tôi cười nói: “Thẩm Đường, còn phải cảm ơn cậu đã kiên trì khuyên tôi thích cậu ta. Nhưng cậu ta không phải là bạn trai của cậu sao? Đúng không, Cố Nhàn?”  

Tôi nhìn về phía Cố Nhàn, cậu ta dùng cách ngầm thừa nhận đáp lại lời tôi.

“Không phải, tôi…” Thẩm Đường vừa ngạc nhiên vừa vội vàng định biện hộ, nhưng lúc này, trong lòng mọi người đã có suy nghĩ của riêng mình.  

Đặc biệt là các nữ sinh, ngay lập tức đã hiểu rõ tình huống tối nay là như thế nào.  

Lớp trưởng xưa nay luôn thẳng thắn của lớp chúng tôi lập tức lên tiếng:  

“Thật là kinh tởm, ngày nào cũng tính kế với bạn thân của mình, loại người này cũng chỉ biết giả vờ thanh thuần trước mặt đàn ông thôi.”  

Khuôn mặt Thẩm Đường lập tức đỏ bừng.  

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là Cố Nhàn dường như không có phản ứng gì trước lời nói này.  

Tôi chợt nhận ra, cậu ta không phải không hiểu gì cả, mà chỉ là cậu ta luôn ngầm cho phép Thẩm Đường bắt nạt và bôi nhọ tôi.  

Cố Nhàn bình tĩnh nói: “Ôn Kiều, cậu đang lấy chính mình ra làm trò đùa sao? Chỉ để chọc tức tôi à?”  

Tôi bị sự tự tin của cậu ta làm cho khâm phục luôn.  

Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta nói: “Cố Nhàn, cậu luôn chà đạp lên tình bạn của tôi, còn hy vọng tôi tự chữa lành vết thương rồi quay lại tìm cậu. Cậu lấy tự tin từ đâu ra để tiếp tục làm tổn thương tôi như vậy? Có phải cậu cho rằng tôi thật sự không thể thiếu cậu không?”  

Cậu ta im lặng.  

Chúc Tuần Nhiên vừa rã đông lập tức phản ứng lại, chắn trước mặt tôi.  

Đôi tai của thiếu niên đỏ ửng như quả anh đào chín: “Dù cô ấy có đùa hay không, thì giờ cô ấy và cậu chẳng liên quan gì nữa.”  

“Nhưng mà, vốn dĩ là tôi nghiêm túc mà.”  

Tôi ngây thơ chớp mắt một cái.  

Ngay sau đó, tôi kéo vai Chúc Tuần Nhiên xoay cậu ấy về phía tôi, sau đó đặt môi mình lên môi cậu ấy.  

“!!!”